Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những ngày tháng Tư không thể nào quên

Sau thời gian huấn luyện, người lính trẻ được điều động vào chiến trường miền Nam. Theo bản dựng này, ông thuộc Trung đoàn 24, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3, lực lượng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Những đoàn quân nối dài hành quân về phía Nam, mang theo quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, tiến tới ngày đất nước thống nhất.

Lào Cai18/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm tháng đã lùi xa, nhưng đối với những người lính từng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975, ký ức về những ngày tháng Tư lịch sử vẫn không thể phai mờ. Trong dòng người từ mọi miền Tổ quốc lên đường ra trận năm ấy có người con quê hương Chiềng Ken – CCB Nguyễn Văn Sương.

Từ Chiềng Ken lên đường ra trận

Sinh năm 1952, Nguyễn Văn Sương lớn lên tại quê hương Chiềng Ken, Lào Cai. Tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng đất nước còn chiến tranh. Khi Tổ quốc cần, ông lên đường nhập ngũ, bắt đầu cuộc đời quân ngũ với những tháng ngày huấn luyện gian khổ.

Sau thời gian huấn luyện, người lính trẻ được điều động vào chiến trường miền Nam. Theo bản dựng này, ông thuộc Trung đoàn 24, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3, lực lượng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Những đoàn quân nối dài hành quân về phía Nam, mang theo quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, tiến tới ngày đất nước thống nhất.

Rời quê hương miền núi phía Bắc, người lính Nguyễn Văn Sương bước vào một chiến trường hoàn toàn khác: những cánh rừng rộng lớn, những cung đường đầy dấu vết bom đạn và những trận đánh diễn ra với tốc độ ngày càng quyết liệt.

Những ngày tháng Tư không thể nào quên

Mùa Xuân năm 1975, chiến trường miền Nam chuyển sang thời kỳ quyết định.

Sau những thắng lợi lớn của quân và dân ta ở Tây Nguyên, Huế - Đà Nẵng và các chiến trường khác, thời cơ giải phóng hoàn toàn miền Nam đã đến.

Những người lính được lệnh hành quân thần tốc.

Đối với Nguyễn Văn Sương và đồng đội, mỗi ngày lúc ấy đều đặc biệt. Không khí chiến trường khẩn trương hơn bao giờ hết. Đoàn quân tiến về phía Sài Gòn, vượt qua những cung đường khói lửa, vừa hành quân vừa sẵn sàng chiến đấu.

Những đêm hành quân, tiếng động cơ, tiếng xe vận chuyển quân trang, vũ khí hòa cùng tiếng bước chân của bộ đội. Ai cũng hiểu rằng mình đang đứng trước một thời khắc lịch sử.

Trận chiến trên đường tiến về Sài Gòn

Trong đội hình chiến đấu, Nguyễn Văn Sương cùng đồng đội nhận nhiệm vụ tiến công, đánh chiếm các vị trí phòng thủ và mở đường cho đội hình phía sau tiếp tục tiến về phía trước.

Có những trận đánh diễn ra rất nhanh nhưng căng thẳng. Phía trước là các vị trí phòng thủ, phía sau là đội hình đang chờ thời cơ tiến lên.

Khi có lệnh, các mũi chiến đấu đồng loạt triển khai. Tiếng súng vang lên giữa những cánh rừng và khu dân cư. Khói súng bao phủ trận địa.

Người lính không còn nghĩ đến những điều xa xôi. Trong đầu mỗi người chỉ có nhiệm vụ trước mắt: tiến lên, hoàn thành nhiệm vụ và bảo vệ đồng đội.

Trong một trận đánh, đội hình của Nguyễn Văn Sương gặp sự chống trả quyết liệt. Một số đồng đội bị thương. Người còn khả năng chiến đấu tiếp tục bám đội hình, người bị thương được đưa về phía sau.

Những khoảnh khắc ấy cho thấy giá trị của tình đồng đội. Giữa chiến trường, mỗi người đều là chỗ dựa của nhau.

Tiến về phía trước

Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, tốc độ tiến quân ngày càng nhanh.

Tin chiến thắng từ các hướng liên tục truyền về. Thành phố Sài Gòn đang ở trước mắt.

Những người lính đã trải qua nhiều năm chiến đấu hiểu rằng giờ phút lịch sử đang đến rất gần.

Có người đã chiến đấu từ những năm đầu của cuộc kháng chiến, có người mới bước vào chiến trường chưa lâu, nhưng tất cả cùng chung một khát vọng: đất nước thống nhất, chiến tranh chấm dứt, nhân dân được sống trong hòa bình.

Đối với Nguyễn Văn Sương, những ngày tháng ấy là ký ức đặc biệt nhất của tuổi trẻ.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975

Sáng 30/4/1975, chiến dịch đi đến thắng lợi.

Tin Dinh Độc Lập được giải phóng, chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng, chiến tranh kết thúc lan nhanh trong đội ngũ những người lính.

Sau những năm tháng chiến đấu, giây phút ấy mang đến cảm xúc khó tả.

Có niềm vui của chiến thắng, có sự xúc động khi nghĩ về những người đồng đội đã hy sinh, và cũng có những giọt nước mắt nhớ về quê hương, gia đình.

Nguyễn Văn Sương cùng đồng đội hiểu rằng mình vừa chứng kiến một dấu mốc trọng đại của lịch sử dân tộc.

Miền Nam được giải phóng, đất nước thống nhất.

Người lính trở về quê hương Chiềng Ken

Sau chiến tranh, Nguyễn Văn Sương trở về cuộc sống đời thường tại quê hương Chiềng Ken.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những ngày hành quân, những trận đánh và những người đồng đội vẫn luôn ở trong tâm trí người lính năm xưa.

Từ một chàng trai rời quê hương với tuổi đời còn trẻ, ông trở về với mái tóc đã pha màu thời gian, mang theo những câu chuyện của một thời mà thế hệ hôm nay chỉ có thể hình dung qua sách báo và lời kể.

Ông hiểu rằng mình may mắn hơn nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên những chiến trường.

Lời kể gửi lại thế hệ trẻ

Mỗi câu chuyện của CCB Nguyễn Văn Sương không chỉ là câu chuyện riêng của một người lính.

Đó là câu chuyện của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã rời quê hương, gia đình để đi vào chiến trường. Họ đã trải qua gian khổ, bom đạn và mất mát để đổi lấy ngày đất nước thống nhất.

Từ Chiềng Ken đến Chiến dịch Hồ Chí Minh, hành trình của người lính Nguyễn Văn Sương là một phần ký ức đẹp của thế hệ “hoa lửa”.

Hôm nay, đất nước thanh bình, quê hương đổi mới từng ngày. Những người lính năm xưa đã trở về với cuộc sống giản dị, nhưng ký ức về mùa Xuân năm 1975 vẫn còn mãi.

Đó là ký ức về một đoàn quân tiến về phía Nam, về những trận đánh cuối cùng, về tình đồng đội và khoảnh khắc lịch sử ngày 30/4/1975.

Và trên hết, đó là ký ức về một thế hệ đã dành tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc – để hôm nay các thế hệ sau được sống trong hòa bình, độc lập và thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn