Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những ngày thiếu thốn

Trong hành trình tham gia kháng chiến từ tháng 6 năm 1974 đến năm 1975, bệnh binh Vàng Seo Lình đã trải qua nhiều ngày tháng gian khổ và thiếu thốn

Tuyên Quang27/08/2026Xã Nghĩa Thuận (Đoàn xã Nghĩa Thuận)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày thiếu thốn

Trong hành trình tham gia kháng chiến từ tháng 6 năm 1974 đến năm 1975, bệnh binh Vàng Seo Lình đã trải qua nhiều ngày tháng gian khổ và thiếu thốn. Khi ấy, chiến tranh còn diễn biến phức tạp, điều kiện sinh hoạt của người lính không thể đầy đủ như cuộc sống thời bình. Đối với ông, những tháng ngày thiếu thốn ấy đã trở thành một phần ký ức sâu sắc, giúp ông hiểu hơn về ý chí, nghị lực và tình đồng đội của những người lính trong chiến tranh.

Những ngày đầu bước vào quân ngũ, ông phải làm quen với một cuộc sống hoàn toàn khác. Những thứ trước đây vốn quen thuộc ở quê nhà thì khi vào đơn vị đều trở nên xa xôi. Người lính phải thích nghi với điều kiện sinh hoạt đơn sơ, ăn uống tiết kiệm và thường xuyên hành quân. Có những lúc cơ thể mệt mỏi sau nhiều giờ di chuyển nhưng vẫn phải cố gắng tiếp tục nhiệm vụ. Không ai được lựa chọn hoàn cảnh cho mình, bởi chiến tranh đòi hỏi mỗi người phải biết chịu đựng và vượt qua.

Trong ký ức của ông Lình, những bữa ăn thời chiến tuy đơn giản nhưng lại khiến ông nhớ mãi. Lương thực thường được sử dụng tiết kiệm, mọi người ăn uống với tinh thần chia sẻ. Khi có phần ăn ít, anh em trong đơn vị thường nhường nhau, người có thêm thì chia cho người thiếu. Bữa cơm không cầu kỳ nhưng có tình cảm của những người cùng chung hoàn cảnh. Sau một ngày hành quân mệt mỏi, được ngồi bên đồng đội, có một bữa cơm để ăn và có thời gian nghỉ ngơi cũng đã là điều đáng quý.

Nước uống cũng là thứ phải tiết kiệm. Trong những cuộc hành quân dài, mỗi người đều phải giữ gìn lượng nước của mình. Khi gặp nguồn nước, mọi người tranh thủ bổ sung để tiếp tục chặng đường. Những lúc khát và mệt, một ngụm nước được đồng đội chia sẻ cũng khiến người lính cảm nhận rõ sự quan tâm giữa những người cùng chiến đấu.

Quần áo, đồ dùng cá nhân và nhiều vật dụng khác cũng không phải lúc nào cũng đầy đủ. Người lính phải biết giữ gìn những gì mình có, sử dụng cẩn thận và sửa chữa khi có thể. Những điều ấy rèn cho ông tính tiết kiệm và khả năng thích nghi với hoàn cảnh. Ông hiểu rằng trong chiến tranh, không thể đòi hỏi cuộc sống đầy đủ như ở nhà; điều quan trọng nhất là hoàn thành nhiệm vụ và giữ gìn sức khỏe để cùng đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Thuốc men và việc chăm sóc sức khỏe cũng là một vấn đề đáng nhớ. Khi bị đau ốm hoặc kiệt sức sau những ngày hành quân, người lính thường phải cố gắng chịu đựng. Điều kiện chiến trường không cho phép mọi người có được sự chăm sóc thuận lợi như thời bình. Chính vì vậy, mọi người càng phải quan tâm đến nhau. Khi một đồng đội bị mệt, những người khác tìm cách giúp đỡ, chia sẻ phần việc hoặc động viên tinh thần.

Có những lúc khó khăn nhất không phải là thiếu ăn hay thiếu đồ dùng mà là sự mệt mỏi về tinh thần. Xa gia đình, không biết khi nào được trở về, lại phải đối mặt với những nguy hiểm của chiến tranh, người lính có những lúc nhớ nhà và lo lắng. Ông Lình cũng từng trải qua những thời điểm như vậy. Nhưng nhìn những người đồng đội bên cạnh, ông lại tự nhủ phải cố gắng. Ai cũng có một quê hương để nhớ, một gia đình để thương, nhưng khi đã ở trong hàng ngũ thì tất cả cùng chung một nhiệm vụ.

Chính trong những ngày thiếu thốn ấy, tình đồng đội trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Một miếng lương khô được chia đôi, một ngụm nước được nhường lại, một lời động viên lúc mệt mỏi hay một bàn tay giúp đỡ khi hành quân đều trở thành những kỷ niệm mà ông không thể quên. Những điều tưởng như rất nhỏ trong cuộc sống bình thường lại có ý nghĩa vô cùng lớn đối với người lính giữa chiến trường.

Nhìn lại những năm tháng ấy, ông Lình cho rằng chính sự thiếu thốn đã rèn luyện cho mình sự kiên trì và nghị lực. Người lính học được cách bằng lòng với những gì mình có, biết tiết kiệm, biết chia sẻ và biết đặt nhiệm vụ chung lên trên những khó khăn của bản thân. Những ngày gian khổ cũng giúp ông càng trân trọng hơn cuộc sống hòa bình sau này.

Đến năm 1975, khi chiến tranh kết thúc, những người lính có cơ hội trở về với cuộc sống đời thường. Đối với ông Lình, những bữa cơm gia đình, mái nhà quê hương và những điều bình dị mà trước đây từng rất quen thuộc bỗng trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Bởi ông đã từng trải qua những ngày mà một bữa ăn đủ đầy, một giấc ngủ yên bình hay một cốc nước sạch cũng là điều đáng trân trọng.

Những ngày thiếu thốn của bệnh binh Vàng Seo Lình đã lùi xa nhiều năm, nhưng ký ức vẫn còn nguyên giá trị. Đó là ký ức về một thời tuổi trẻ đã trải qua gian khổ, về những người đồng đội đã cùng nhau chia sẻ từng chút trong cuộc sống và về ý chí của những người lính trong chiến tranh. Qua câu chuyện ấy, ông muốn thế hệ sau hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay là điều rất đáng quý, bởi để có được hòa bình, nhiều thế hệ đã phải trải qua những năm tháng gian nan, thiếu thốn và hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những ngày thiếu thốn | Câu chuyện thời hoa lửa