NHỮNG NGÀY TIỄN CON RA TRẬN
Ngày ấy, Sơn Lương còn nghèo hơn bây giờ rất nhiều. Đường đi chỉ là lối mòn xuyên rừng, ban đêm tối đen như mực, ánh đèn dầu leo lét không đủ soi hết căn nhà nhỏ.
Mẹ Lành có ba người con trai.
Người con cả nhập ngũ đầu tiên vào một sáng mùa đông. Trước lúc đi, anh quỳ xuống trước mẹ:
“Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, con đi rồi sẽ về.”
Mẹ không khóc. Mẹ chỉ sửa lại cổ áo cho con rồi nói:
“Đất nước còn chiến tranh, trai bản phải biết đứng lên.”
Ít lâu sau, người con thứ hai cũng tình nguyện lên đường. Đến lượt cậu út vừa tròn đôi mươi xin nhập ngũ, nhiều người trong bản đã khuyên mẹ giữ lại:
“Nhà còn mỗi nó phụ mẹ thôi.”
Nhưng mẹ chỉ nhìn lên ngọn núi phía xa rồi đáp:
“Nếu ai cũng giữ con mình ở nhà, ai sẽ đi giữ đất nước?”


