Cựu chiến binh

Những Ngày Tôi Đứng Ở Tuyến Sau Núi Rừng Hoàng Liên

Lào Cai16/12/2025Tuổi trẻ xã Bảo Thắng (Tuổi trẻ xã Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Thị Luấn, sinh năm 1954.
Tôi nhập ngũ vào tháng 5 năm 1974, công tác tại Ban Chỉ huy Quân sự tỉnh Hoàng Liên Sơn, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang đi vào giai đoạn cuối, nhưng đất nước thì vẫn chưa có một ngày thật sự yên ổn.

Năm ấy, tôi hai mươi tuổi. Miền Bắc không còn bom rơi dồn dập như những năm trước, nhưng chiến tranh vẫn hiện diện trong từng công việc hằng ngày. Tất cả đều dồn sức cho tiền tuyến, cho ngày toàn thắng đang đến rất gần. Tôi rời nhà lên đơn vị trong tâm thế vừa lo lắng, vừa quyết tâm, bởi ai cũng hiểu: đây là lúc đất nước cần từng người một.

Công việc của tôi tại Ban Chỉ huy Quân sự tỉnh chủ yếu là hậu cần, văn thư, phục vụ công tác chỉ huy, bảo đảm thông tin, giấy tờ, quân số, vật chất cho các đơn vị trực thuộc. Là Hạ sĩ, cấp bậc không cao, nhưng việc không hề nhẹ. Mỗi con số, mỗi bản báo cáo đều phải chính xác, vì nó liên quan trực tiếp đến người và việc ngoài mặt trận.

Tôi vẫn nhớ những tháng cuối năm 1974 – đầu 1975, không khí trong đơn vị lúc nào cũng khẩn trương. Tin chiến sự từ miền Nam gửi về liên tục. Lệnh điều động, bổ sung lực lượng, chi viện được triển khai gấp. Chúng tôi làm việc cả ngày lẫn đêm, nhiều khi không phân biệt được thứ bảy hay chủ nhật. Ai cũng hiểu: mỗi chậm trễ ở tuyến sau có thể làm chậm cả bước tiến ở tuyến trước.

Rồi mùa Xuân năm 1975 đến. Khi tin giải phóng hoàn toàn miền Nam truyền ra, cả đơn vị lặng đi trong giây lát, rồi mới vỡ òa. Không phải tiếng reo hò lớn, mà là niềm nhẹ nhõm sau bao năm căng thẳng. Tôi đứng giữa sân đơn vị, nghĩ đến những người đã không kịp chờ đến ngày ấy, và tự nhủ: mình may mắn được chứng kiến khoảnh khắc lịch sử này.

Sau năm 1975, tôi không xuất ngũ ngay. Từ 1975 đến 1977, nhiệm vụ của Ban Chỉ huy Quân sự tỉnh chuyển sang ổn định tổ chức, quản lý lực lượng địa phương, sẵn sàng bảo vệ an ninh vùng biên giới, bởi tình hình phía Bắc bắt đầu có nhiều diễn biến phức tạp. Công việc không còn mang tên “chiến tranh”, nhưng tính sẵn sàng chiến đấu thì chưa bao giờ được phép lơi lỏng.

Những năm ấy, Hoàng Liên Sơn còn rất nhiều khó khăn. Đường sá hiểm trở, thông tin liên lạc hạn chế. Chúng tôi vừa làm nhiệm vụ quân sự, vừa phối hợp với địa phương trong công tác dân vận, hậu cần, củng cố lực lượng tự vệ. Là nữ quân nhân, tôi không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng tôi hiểu rất rõ: mỗi phần việc của mình đều là một mắt xích trong sự bình yên chung.

Đến tháng 10 năm 1977, tôi xuất ngũ. Ngày rời Ban Chỉ huy Quân sự tỉnh, tôi nhìn lại những dãy nhà làm việc quen thuộc, nơi tôi đã gửi lại ba năm tuổi trẻ. Tôi trở về làm một người phụ nữ bình thường, nhưng trong tôi vẫn còn nguyên tác phong, kỷ luật và ký ức của một người lính.

Giờ đây, khi nhắc lại quãng thời gian 1974–1977, tôi không nghĩ đến gian khổ nhiều bằng nghĩ đến trách nhiệm. Tôi tự thấy mình đã sống đúng với thời điểm của đời mình: đi khi Tổ quốc cần, ở lại khi nhiệm vụ còn, và trở về khi đã hoàn thành bổn phận.

Và với tôi, như thế là đủ cho một quãng đời quân ngũ không dài, nhưng không hề nhỏ bé.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn