Bài viết

Những Ngày Trên Đường Giao Liên - Cựu Chiến Binh Huỳnh Văn Ân

Gia Lai11/06/2026Nguyễn Thị Danh (Đoàn thanh niên xã Ya Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Huỳnh Văn Ân, sinh năm 1940. Mỗi khi nhớ lại những năm tháng kháng chiến, trong lòng tôi vẫn dâng lên niềm xúc động khó tả. Đó là quãng thời gian gian khổ nhưng cũng là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ mà tôi không bao giờ quên.

Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tôi tham gia lực lượng kháng chiến với nhiệm vụ giao liên. Công việc của tôi không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhiều như các đơn vị chủ lực, nhưng lại mang một trách nhiệm vô cùng quan trọng: chuyển công văn, tài liệu và dẫn đường cho cán bộ qua những vùng nguy hiểm.

Những con đường tôi đi phần lớn là đường rừng, băng qua suối sâu, đồi cao và những cánh đồng hoang vắng. Ban ngày phải ẩn mình tránh sự truy lùng của địch, ban đêm mới lên đường. Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày liền, hành trang chỉ là ít cơm nắm và một bi đông nước. Mỗi bước chân đều phải thận trọng vì có thể gặp địch phục kích bất cứ lúc nào.

Một lần, tôi nhận nhiệm vụ đưa một cán bộ cấp trên đến căn cứ an toàn. Trên đường đi, chúng tôi phát hiện một toán địch đang tuần tra phía trước. Không còn cách nào khác, tôi dẫn đồng chí cán bộ men theo một con suối nhỏ, lội nước suốt nhiều giờ để tránh bị phát hiện. Nước lạnh buốt, đá sắc cứa vào chân đến bật máu, nhưng cả hai vẫn cố gắng tiến về phía trước. Đến khi tới được điểm hẹn an toàn, trời đã gần sáng. Nhìn đồng chí cán bộ hoàn thành nhiệm vụ, tôi cảm thấy mọi gian khổ đều xứng đáng.

Trong một chuyến công tác khác, tôi không may bị thương khi đang vượt qua khu vực có bom đạn còn sót lại sau một trận càn. Vết thương không quá nặng nhưng ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe. Sau này, tôi được công nhận là bệnh binh với tỷ lệ thương tật 32%. Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ lại nhức nhối, nhắc tôi nhớ về những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Điều tôi nhớ nhất không phải là những khó khăn hay mất mát, mà là tình đồng chí, đồng đội. Chúng tôi sống bên nhau như anh em ruột thịt, chia nhau từng nắm cơm, từng viên thuốc và luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh. Chính tình cảm ấy đã giúp chúng tôi vượt qua những ngày tháng gian nan nhất.

Hôm nay, khi đã ở tuổi xế chiều, tôi thường ngồi bên con cháu kể lại những câu chuyện năm xưa. Tôi mong các thế hệ sau luôn trân trọng hòa bình, yêu quê hương đất nước và sống có trách nhiệm với cộng đồng. Những năm tháng kháng chiến đã lùi xa, nhưng tinh thần kiên cường và lòng yêu nước của một thời vẫn mãi là niềm tự hào trong cuộc đời tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn