Những ngày trong địa đạo-NĐC
Tôi là Nguyễn Thị Chiên, một người phụ nữ nông dân tham gia chiến đấu trong những năm kháng chiến. Khi chiến tranh lan đến quê hương, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài đứng lên. Ban ngày, tôi làm ruộng như bao người khác. Ban đêm, tôi tham gia hoạt động cùng du kích. Có những lúc, chúng tôi phải ẩn mình trong hầm bí mật. Không gian chật hẹp, tối, thiếu không khí. Nhưng đó là nơi duy nhất để tránh sự truy lùng của địch. Một lần, địch càn vào làng. Chúng lục soát từng nhà. Tôi cù
Tôi là Nguyễn Thị Chiên, một người phụ nữ nông dân tham gia chiến đấu trong những năm kháng chiến.
Khi chiến tranh lan đến quê hương, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài đứng lên.
Ban ngày, tôi làm ruộng như bao người khác.
Ban đêm, tôi tham gia hoạt động cùng du kích.
Có những lúc, chúng tôi phải ẩn mình trong hầm bí mật.
Không gian chật hẹp, tối, thiếu không khí.
Nhưng đó là nơi duy nhất để tránh sự truy lùng của địch.
Một lần, địch càn vào làng.
Chúng lục soát từng nhà.
Tôi cùng đồng đội phải nằm im dưới hầm suốt nhiều giờ.
Không ai dám thở mạnh.
Chỉ cần một tiếng động nhỏ… cũng có thể bị phát hiện.
Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng:
Sự sống và cái chết… chỉ cách nhau một chút bình tĩnh.
Sau khi địch rút, chúng tôi lại tiếp tục hoạt động.
Vẫn chiến đấu.
Vẫn bám làng.
Sau này, khi trở thành một cựu chiến binh, tôi nhìn lại những năm tháng ấy.
Không phải ai cũng cầm súng ra chiến trường lớn.
Nhưng mỗi người đều góp một phần để giữ đất, giữ làng.



