Anh hùng Lực lượng vũ trang

Những ngày trong ngục tối-NĐC

Tôi là Võ Thị Sáu, khi bị bắt, tôi vẫn còn rất trẻ. Những ngày bị giam trong ngục tối, tôi không thấy sợ. Nhà giam lạnh, ẩm và tối. Nhưng điều làm tôi nghĩ nhiều nhất không phải là bản thân, mà là những người đồng đội vẫn đang chiến đấu bên ngoài. Có một lần, một người cai ngục hỏi tôi: “Mày còn trẻ, sao không xin tha?” Tôi nhìn thẳng vào họ và trả lời: “Tôi không có tội.” Họ im lặng. Những ngày sau đó, tôi vẫn giữ tinh thần như vậy. Không khóc. Không than. Không lùi bước. Có đêm, tôi

Hà Tĩnh10/04/2026Hoàng Thị Hà (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi-xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Võ Thị Sáu, khi bị bắt, tôi vẫn còn rất trẻ.

Những ngày bị giam trong ngục tối, tôi không thấy sợ.

Nhà giam lạnh, ẩm và tối. Nhưng điều làm tôi nghĩ nhiều nhất không phải là bản thân, mà là những người đồng đội vẫn đang chiến đấu bên ngoài.

Có một lần, một người cai ngục hỏi tôi:

“Mày còn trẻ, sao không xin tha?”

Tôi nhìn thẳng vào họ và trả lời:

“Tôi không có tội.”

Họ im lặng.

Những ngày sau đó, tôi vẫn giữ tinh thần như vậy.

Không khóc.
Không than.
Không lùi bước.

Có đêm, tôi nghe tiếng sóng từ xa — nơi Côn Đảo. Âm thanh ấy khiến tôi nhớ đến quê nhà.

Nhưng tôi không buồn.

Vì tôi tin rằng, dù mình có ra sao, đất nước rồi sẽ được tự do.

Sáng hôm ấy, họ gọi tôi ra pháp trường.

Tôi bước đi bình thản.

Không run sợ.

Không quay đầu lại.

Người ta kể rằng, tôi đã xin không bị bịt mắt.

Vì tôi muốn nhìn thấy đất nước mình lần cuối.

Chiến tranh đã qua.

Nhưng hình ảnh của một cô gái trẻ, kiên cường đến giây phút cuối cùng, vẫn còn được nhắc mãi.

Không phải vì cô đã hy sinh,
mà vì cô đã sống —
một cuộc đời không cúi đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn