Bài viết

NHỮNG NGÀY TRƯỚC TOÀN QUỐC KHÁNG CHIẾN: KHI KHÔNG CÒN ĐƯỜNG LÙI

21/08/2026Phạm Thị Thúy Hằng (Đinh Trang Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau Cách mạng Tháng Tám, Việt Nam đứng trước một tình thế cực kỳ khó khăn.

Chính quyền cách mạng còn non trẻ.

Thực dân Pháp tìm cách khôi phục quyền thống trị.

Quân Pháp ngày càng tăng cường lực lượng tại Hà Nội.

Cuối tháng 10/1946, quân Pháp ở Hà Nội đã lên tới khoảng 6.500 người, cùng nhiều loại vũ khí và phương tiện hiện đại hơn nhiều so với lực lượng của ta.

Trong khi đó, lực lượng vũ trang Hà Nội chỉ có khoảng 5 tiểu đoàn Vệ quốc đoàn cùng các lực lượng tự vệ và pháo binh, trang bị còn hạn chế.

Trước tình hình ấy, ngày 19/10/1946, Hội nghị Quân sự toàn quốc của Đảng nhận định rằng chiến tranh khó tránh khỏi.

Hà Nội được tổ chức thành Chiến khu 11.

Công tác chuẩn bị chiến đấu được tiến hành.

Ngày 14/12/1946, kế hoạch tác chiến của Bộ chỉ huy Chiến khu 11 được Bộ Tổng chỉ huy thông qua lần cuối.

Ngày 16/12, Chỉ huy trưởng Mặt trận Hà Nội Vương Thừa Vũ báo cáo tình hình chuẩn bị với Võ Nguyên Giáp và Hoàng Văn Thái, những cán bộ thuộc cơ quan Tổng Chỉ huy.

Mọi thứ dần đi đến một điểm không thể tránh khỏi.

Đêm 19/12/1946, Hà Nội nổ súng.

Đúng 20 giờ, công nhân Nhà máy điện Yên Phụ phá máy.

Điện trong thành phố tắt.

Đó là hiệu lệnh chiến đấu.

Pháo đài Láng nổ súng.

Các vị trí khác đồng loạt chiến đấu.

Quân Pháp bất ngờ trước cuộc tiến công.

Nhưng sau đó, họ nhanh chóng tổ chức phản kích.

Trận chiến diễn ra ở Bắc Bộ Phủ, Bưu điện, ga Hàng Cỏ, cầu Long Biên, Đấu Xảo và nhiều khu vực khác.

Hà Nội bước vào cuộc chiến đấu kéo dài.

Võ Nguyên Giáp với cương vị Tổng chỉ huy phải theo dõi tình hình toàn quốc đồng thời đặc biệt quan tâm đến mặt trận Hà Nội.

Tại một cuộc họp trước đó, ông xác định những nhiệm vụ quan trọng của Hà Nội: tiêu hao, tiêu diệt một bộ phận quân địch; giam chân quân Pháp càng lâu càng tốt; đồng thời phải bảo toàn lực lượng để có thể bước vào cuộc kháng chiến lâu dài.

Đây là điểm rất quan trọng.

Mục tiêu của Hà Nội không phải là đánh Pháp bằng mọi giá.

Mục tiêu lớn hơn là giam chân địch, tạo thời gian cho Trung ương, Chính phủ và cả nước chuẩn bị kháng chiến lâu dài.

Vì vậy, chiến đấu và bảo toàn lực lượng phải đi cùng nhau.

Trong 60 ngày đêm, quân dân Hà Nội chiến đấu trong một thế trận cực kỳ chênh lệch.

Nhưng họ đã hoàn thành nhiệm vụ chiến lược.

Đến tháng 2/1947, Trung đoàn Thủ đô rút khỏi Hà Nội, đưa lực lượng ra ngoài thành phố để tiếp tục cuộc kháng chiến.

Nhìn từ góc độ quân sự, đây là một cuộc chiến đấu có mục tiêu rất rõ.

Không nhất thiết phải tiêu diệt toàn bộ đối phương.

Có những lúc thời gian chính là mục tiêu chiến lược.

Mỗi ngày Hà Nội cầm chân quân Pháp là thêm một ngày để các cơ quan Trung ương rút lui.

Mỗi ngày chiến đấu là thêm một ngày để các địa phương chuẩn bị.

Mỗi ngày giữ chân đối phương là thêm một ngày để cuộc kháng chiến bước vào thế chủ động hơn.

Vì vậy, 60 ngày đêm Hà Nội không phải một trận đánh riêng lẻ.

Nó là một phần trong chiến lược kháng chiến toàn quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn