Cựu chiến binh

NHỮNG NGÀY XÃ QUÊ

NHỮNG NGÀY XÃ QUÊ

Tuyên Quang27/08/2026Xã Minh Ngọc (Đoàn xã Minh Ngọc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG NGÀY XÃ QUÊ

Tôi vẫn nhớ cảm giác của mình trong những ngày đầu xa quê đi làm nhiệm vụ. Quê tôi là xã Minh Ngọc, tỉnh Tuyên Quang. Sinh ra năm 1947, tôi lớn lên trong một thời kỳ đất nước có nhiều biến động.

Ngày ấy, mỗi người thanh niên chúng tôi đều hiểu rằng đất nước đang cần mình.

Tôi rời quê trong tâm trạng vừa tự hào vừa lưu luyến. Trước lúc đi, tôi cố ghi nhớ thật kỹ hình ảnh quê nhà. Tôi nhớ gia đình, nhớ những người thân yêu và nhớ cuộc sống bình dị nơi mình đã lớn lên.

Đi xa mới thấy quê hương gần gũi đến nhường nào.

Trong những ngày tháng quân ngũ, có những lúc đêm xuống, nằm giữa đơn vị, tôi lại nhớ nhà. Tôi nhớ những buổi sáng ở quê, nhớ tiếng gọi nhau của bà con và những con đường mà mình đã đi qua từ thuở nhỏ.

Nhưng nỗi nhớ ấy không làm tôi chùn bước.

Bởi bên cạnh tôi còn có đồng đội. Chúng tôi cùng nhau học tập, rèn luyện và vượt qua những khó khăn. Những người lính sống với nhau bằng sự chân thành. Khi một người mệt, những người khác động viên. Khi một người nhớ nhà, anh em lại chia sẻ.

Chúng tôi không có nhiều thứ, nhưng có tình đồng chí.

Đó là thứ tình cảm mà sau này trở về cuộc sống đời thường, tôi mới càng thấm thía.

Trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tôi hiểu rằng mỗi người đều có nhiệm vụ của mình. Chúng tôi không nghĩ đến những điều quá lớn lao. Chỉ nghĩ đơn giản rằng đất nước còn chiến tranh thì mình phải cố gắng.

Có những ngày gian khổ, nhưng chúng tôi vẫn động viên nhau giữ vững tinh thần.

Thời gian trôi qua. Chiến tranh rồi cũng đến ngày kết thúc.

Ngày trở về quê hương, cảm xúc trong tôi rất khó diễn tả. Tôi vừa vui vì được trở về, vừa bồi hồi khi nghĩ đến những người đã không có cơ hội trở về cùng chúng tôi.

Tôi hiểu rằng hòa bình phải đổi bằng rất nhiều hy sinh.

Bởi vậy, càng về sau tôi càng quý những ngày tháng bình yên. Một bữa cơm gia đình, tiếng trẻ nhỏ cười, một buổi chiều được ngồi trước hiên nhà nhìn quê hương – những điều tưởng như rất bình thường nhưng với người từng đi qua chiến tranh lại vô cùng quý giá.

Tôi đã trở về từ chiến tranh và tiếp tục cuộc sống của một người dân quê.

Nhưng những năm tháng xa quê vẫn ở trong tôi.

Mỗi khi nhớ lại, tôi càng yêu quê hương Minh Ngọc hơn và càng biết ơn những đồng đội đã cùng tôi đi qua một thời tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn