Khác

NHỮNG NGÔI NHÀ KHÔNG KHÓA CỬA

Trong những năm tháng chiến tranh, trên mảnh đất Quảng Bình cũ, có những ngôi nhà luôn rộng cửa đón bộ đội hành quân qua. Không cần lời hứa hẹn, người dân và người lính đã xem nhau như người thân trong gia đình.

Quảng Trị03/07/2026Hoàng Trọng Cường "Chi đoàn TDP Tây Lộc Đại" (Chi đoàn Tây Lộc Đại, đoàn phường Đồng Thuận)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một người phụ nữ lớn tuổi ở Quảng Bình cũ từng kể rằng, chiến tranh đã lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng khiến tình người trở nên sâu đậm hơn bao giờ hết. Những năm ấy, ngôi nhà nhỏ của gia đình bà nằm gần một tuyến đường mà bộ đội thường xuyên hành quân qua. Cứ mỗi khi có đơn vị dừng chân, cả nhà lại tất bật nấu thêm nồi cơm, đun thêm ấm nước. Có hôm chẳng còn gì ngoài vài củ khoai và rổ sắn, nhưng ai cũng vui vẻ san sẻ. Những người lính trẻ gọi chủ nhà là mẹ, là chị. Còn người dân thì coi họ như con, như em trong nhà. Có người chỉ nghỉ lại một đêm rồi tiếp tục hành quân. Cũng có người nhiều năm sau hòa bình mới có dịp quay trở lại, mang theo bó hoa nhỏ để cảm ơn bữa cơm năm nào. Bà vẫn nhớ có một chiến sĩ trước lúc lên đường đã mượn chiếc kim khâu lại chiếc áo đã sờn vai. Khâu xong, anh cẩn thận gấp chiếc kim đặt lên bàn rồi cười: “Để người sau còn dùng.” Một hành động rất nhỏ, nhưng khiến bà nhớ suốt cả cuộc đời. Chiến tranh kết thúc, căn nhà được sửa sang nhiều lần, con đường trước ngõ cũng đã được mở rộng. Thế nhưng, bà vẫn giữ chiếc mâm nhôm cũ từng dùng để bới cơm cho bộ đội. Mỗi khi con cháu hỏi, bà lại kể về những ngày cả xóm cùng nhau nuôi giấu, giúp đỡ và động viên những người lính trẻ lên đường làm nhiệm vụ. Bà luôn nói rằng, điều đáng quý nhất của Quảng Bình cũ không chỉ là những chiến công được ghi vào lịch sử, mà còn là nghĩa tình của những con người bình dị. Họ không cầm súng, không trực tiếp chiến đấu, nhưng đã góp từng bữa cơm, từng bát nước, từng chỗ nghỉ chân để tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến. Hôm nay, những ngôi nhà ấy có thể đã thay bằng mái ngói mới, cánh cổng mới. Nhưng câu chuyện về những mái nhà luôn rộng cửa với bộ đội vẫn là một ký ức đẹp của “thời hoa lửa”, nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng sức mạnh của dân tộc không chỉ đến từ lòng dũng cảm, mà còn từ sự đùm bọc, sẻ chia và tình yêu nước của mỗi người dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG NGÔI NHÀ KHÔNG KHÓA CỬA | Câu chuyện thời hoa lửa