Anh hùng Lao động

Những Ngôi Sao Bên Sườn Núi

Câu chuyện kể về những cô gái thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn trong thời chiến. Giữa mưa bom bão đạn, họ vẫn giữ được sự dũng cảm, tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình.

10/03/2026Giàng Thị Thắm (Trường mầm non Trung Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau đêm ngắm sao ấy, những ngày làm việc của ba cô gái vẫn tiếp tục như thường lệ. Con đường Trường Sơn luôn bị bom đánh phá, nên hầu như ngày nào đơn vị của họ cũng phải ra hiện trường. Một buổi sáng sớm, khi sương núi còn phủ kín con đường, tiếng máy bay lại vang lên từ xa. Lan vừa kịp hô lớn: “Máy bay! Tất cả xuống hầm!” Chỉ vài giây sau, những loạt bom nổ chát chúa trên sườn núi. Đất đá tung lên như mưa. Khi tiếng bom vừa dứt, Lan, Hạnh và Thu Hà lại nhanh chóng chạy ra kiểm tra đoạn đường. Trước mắt họ là một hố bom rất lớn chắn ngang lối đi. Nếu không san lấp ngay, đoàn xe vận tải đêm đó sẽ không thể đi qua. Ba cô gái lập tức bắt tay vào việc. Họ dùng xẻng, cuốc và cả tay để kéo từng tảng đất đá xuống hố. Mồ hôi hòa với bụi đất phủ kín gương mặt, nhưng không ai dừng lại. Đến gần trưa, con đường cuối cùng cũng được thông. Khi chiếc xe vận tải đầu tiên đi qua, bác tài dừng lại vẫy tay và gọi to: “Cảm ơn các cô gái Trường Sơn nhé!” Cả ba người chỉ cười, vẫy tay đáp lại. Tối hôm đó, họ lại ngồi bên bếp lửa nhỏ. Thu Hà mang ra một cuốn sổ tay đã sờn góc. Trong đó, cô ghi lại những ngày làm việc, những trận bom và cả những ước mơ sau chiến tranh. Hạnh đọc một đoạn rồi cười:
“Lan này, Hà viết là sau này muốn làm cô giáo đấy.” Thu Hà đỏ mặt:
“Thì ước mơ thôi mà.” Lan nhìn hai người bạn rồi nói khẽ:
“Sau này đất nước yên bình, tụi mình nhất định phải gặp lại nhau.” Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng dịu dàng với những ước mơ. Một thời gian sau, trong một lần làm nhiệm vụ đánh dấu bom chưa nổ, Thu Hà đã bị thương nặng trong một vụ nổ bất ngờ. Sự ra đi của cô khiến Lan và Hạnh lặng đi rất lâu. Đêm hôm đó, Lan ngước nhìn lên bầu trời Trường Sơn. Những ngôi sao vẫn lấp lánh như đêm nào. Bà Phạm Thị Lan kể rằng mỗi lần nhìn lên bầu trời đầy sao, bà lại nhớ đến Thu Hà và những cô gái thanh niên xung phong năm ấy. Trong ký ức của bà, họ giống như những ngôi sao xa xôi — nhỏ bé nhưng sáng rực giữa bầu trời của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn