Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG NGÔI SAO KHÔNG TẮT

An Giang20/08/2026Xã Tân Hiệp (Đoàn xã Tân Hiệp)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, bầu trời rất nhiều sao.

Ông Nguyễn Văn Tâm ngồi một mình trước hiên nhà, đôi mắt đã mờ nhưng vẫn cố ngước nhìn lên khoảng trời phía trên. Ông thích những đêm như thế. Không phải vì sao đẹp. Mà vì mỗi khi nhìn lên trời, ông lại nhớ đến những người bạn của mình. Những người đã nằm lại ở tuổi đôi mươi.

Ông thường nói với các cháu:

- Các cháu có biết không, có những ngôi sao không bao giờ tắt.

Bọn trẻ thường cười.

- Sao mà không tắt hả ông?

Ông cũng cười.

- Vì có những ngôi sao không ở trên trời. Chúng ở trong lòng người. Nhưng hôm nay, câu chuyện ấy không bắt đầu từ bầu trời. Nó bắt đầu từ một tấm ảnh cũ. Chiếc hộp gỗ được ông Tâm cất trong tủ hơn năm mươi năm.

Một buổi tối, cô cháu gái tên Thảo tình cờ nhìn thấy.

- Ông ơi, trong này có gì vậy?

Ông Tâm quay lại.

- Đồ cũ thôi. Cho cháu xem được không?

Ông im lặng một lúc rồi gật đầu.

- Được.

Thảo mở hộp. Bên trong là một chiếc khăn rằn đã bạc màu, một chiếc huy hiệu, vài lá thư và một tấm ảnh đen trắng. Trong ảnh có tám người. Tất cả đều còn rất trẻ. Họ đứng bên nhau dưới một tán cây. Có người cười. Có người khoác vai đồng đội. Một cô gái đứng ở giữa, mái tóc được buộc gọn sau gáy.

Thảo hỏi:

- Đây là ai vậy ông?

Ông Tâm nhìn tấm ảnh.

Ánh mắt ông bỗng chậm lại.

- Đồng đội của ông. Họ còn sống không?

Ông không trả lời ngay.

Một lúc sau, ông nói:

- Một số người còn. Một số người trở thành những ngôi sao.

Thảo ngước nhìn ông.

- Sao ạ?

Ông mỉm cười.

- Để ông kể cháu nghe.

Năm 1971.

Ông Tâm khi ấy mới mười chín tuổi. Tiểu đội của ông có tám người. Người lớn tuổi nhất là anh Phúc, hai mươi bảy tuổi. Trẻ nhất là Tâm. Có ba người con gái. Lan, Hòa và Mai. Họ làm nhiều nhiệm vụ khác nhau nhưng thường cùng một đơn vị. Cuộc sống khi ấy khó khăn. Bữa cơm có khi chỉ có cơm độn và rau. Đêm ngủ dưới những mái lán tạm. Nhưng họ vẫn trẻ. Vẫn biết cười. Vẫn kể chuyện quê. Vẫn mơ về ngày trở về.

Một buổi tối, cả tiểu đội ngồi quanh một bếp lửa.

Phúc hỏi:

- Sau này hòa bình, mọi người muốn làm gì?

Lan nói:

- Tôi muốn làm cô giáo.

Mai cười:

- Tôi muốn về quê trồng hoa.

Hòa nói:

- Tôi muốn mở một tiệm may.

Tâm suy nghĩ.

- Tôi muốn học tiếp.

Phúc hỏi:

- Học gì? Học làm kỹ sư.

Mọi người cười. Phúc vỗ vai Tâm.

- Vậy sau này xây cho tôi một căn nhà nhé.

Tâm gật đầu:

- Được. Nhưng phải trả tiền.

Phúc cười lớn.

- Được. Tiếng cười vang lên giữa đêm. Không ai nghĩ rằng có những người trong số họ sẽ không bao giờ nhìn thấy những ngôi nhà mình mơ ước.

Lan là người hay hát nhất tiểu đội. Mỗi khi mọi người mệt, cô thường khe khẽ ngân nga những giai điệu quen thuộc. Cô hát không hay lắm. Nhưng ai cũng thích nghe.

Tâm thường trêu:

- Lan hát nhỏ thôi. Sao?  Nghe buồn.

Lan cười:

- Buồn thì mới nhớ lâu. Tâm không hiểu. Sau này anh mới hiểu. Có những tiếng hát không phải để mua vui. Mà để người ta nhớ rằng mình vẫn còn hy vọng.

Lan có một người anh trai đang ở đơn vị khác. Cô thường chờ thư. Một ngày, thư đến. Lan đọc rất lâu. Rồi gấp lại.

Tâm hỏi:

- Anh cô viết gì?

Lan cười.

- Anh bảo tôi giữ sức khỏe.  Còn gì nữa?  Bảo sau này hòa bình sẽ về xây lại căn nhà.

Tâm hỏi:

- Nhà cũ bị hỏng à?

Lan gật đầu.

- Bom làm hỏng một phần.

Cô nhìn về phía xa.

- Anh tôi nói sẽ tự tay xây lại.

Tâm không nói gì. Những ước mơ về một căn nhà bình thường bỗng trở nên xa xôi.

Thời gian trôi. Nhiệm vụ ngày càng nhiều. Tiểu đội thường phải di chuyển. Có những ngày hành quân từ sáng đến tối. Có những đêm gần như không được ngủ. Nhưng mỗi khi có vài phút nghỉ, họ lại ngồi bên nhau. Phúc luôn là người động viên mọi người.

Anh thường nói:

- Cố lên. Rồi sẽ có ngày chúng ta về.

Tâm hỏi:

- Anh có chắc không?

Phúc cười:

- Chắc. Vì sao? Vì tôi đã hứa với mẹ rồi.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ khó. Phúc đi đầu. Anh không trở về. Tin báo đến vào sáng hôm sau. Tâm đứng rất lâu. Anh nhớ câu nói của Phúc: "Rồi sẽ có ngày chúng ta về." Tâm cúi xuống. Nước mắt rơi. Lan đứng bên cạnh.

Cô nói nhỏ:

- Anh ấy vẫn về.

Tâm nhìn cô.

- Về đâu? Lan chỉ lên bầu trời.  Về với những người đang nhớ anh ấy. Từ hôm ấy, Tâm bắt đầu hiểu vì sao Lan thường nói về những ngôi sao.

Sau Phúc, tiểu đội lại mất thêm người. Có người hy sinh. Có người bị thương rồi không thể trở lại đơn vị. Có người chuyển đi nơi khác. Tám người ngày nào dần chỉ còn vài người. Mỗi lần nhìn vào tấm ảnh, Tâm lại thấy một khoảng trống. Nhưng anh không cất ảnh đi. Anh giữ nó. Bởi nếu cất đi, anh sợ những gương mặt ấy sẽ dần biến mất khỏi ký ức.

Một đêm, Mai ngồi một mình.

Tâm hỏi:

- Sao chưa ngủ?

Mai lắc đầu.

- Tôi nhớ nhà. Nhớ ai?

Mai cười.

- Nhớ mẹ.

Tâm ngồi xuống.

Mai nói:

- Mẹ tôi già rồi. Tôi chỉ mong được về gặp mẹ. Tâm không biết an ủi thế nào.

Anh chỉ nói:

- Rồi sẽ về.

Mai nhìn anh.

- Anh cũng nghĩ vậy à?

Tâm gật.

- Ừ. Hai người nhìn nhau. Không ai nói thêm.

Một ngày đầu năm 1973, một cán bộ có máy ảnh. Ông đề nghị chụp cho cả tiểu đội một tấm. Mọi người vui lắm. Phúc lúc ấy vẫn còn. Lan đứng bên cạnh. Mai cười.

Hòa kéo Tâm lại.

- Đứng sát vào.

Tâm cười. Tách. Bức ảnh được chụp. Không ai biết nó sẽ trở thành kỷ vật cuối cùng.

Năm tháng tiếp tục. Lan hy sinh trong một chuyến công tác. Tâm nghe tin mà không tin. Anh nhớ cô gái thích hát. Nhớ câu: "Buồn thì mới nhớ lâu." Đêm ấy, Tâm ra ngoài. Anh nhìn lên bầu trời. Một ngôi sao sáng.

Anh nói:

- Lan.  Tôi nhớ cô. Gió thổi qua. Không có tiếng trả lời. Nhưng Tâm vẫn ngồi rất lâu.

Mùa xuân năm 1975. Tin chiến thắng đến. Tâm đứng giữa đơn vị. Anh vui. Nhưng rồi nhìn quanh. Những người bạn trong tấm ảnh đã không còn đủ. Anh lấy tấm ảnh ra. Chạm tay lên từng gương mặt. Phúc. Lan. Mai. Hòa. Ông gọi từng tên. Nước mắt rơi. Hòa bình đến. Nhưng những người ông yêu quý không thể nhìn thấy.

Tâm về quê. Mẹ ôm lấy anh.

Bà khóc.

- Con về rồi.

Tâm gật.

- Dạ. Những ngày đầu trở về, anh khó ngủ. Mỗi khi đêm xuống, anh lại nhớ chiến trường. Nhớ tiếng đồng đội. Nhớ những câu chuyện. Nhớ những lời hứa. Anh bắt đầu viết tên từng người vào một cuốn sổ. Không để quên. Tâm trở thành giáo viên. Đúng như ước mơ ngày trẻ. Mỗi năm, ông đều kể cho học sinh nghe về những người bạn. Ông không kể những câu chuyện quá lớn lao. Ông kể rằng Phúc thích đùa. Lan thích hát. Mai nhớ mẹ. Hòa thích may vá. Và tất cả đều từng mơ về ngày hòa bình. Ông muốn học sinh hiểu rằng những người đã hy sinh không phải những cái tên xa lạ. Họ từng là những người trẻ. Từng có một tuổi thanh xuân.

Một học sinh hỏi:

- Thầy ơi, thầy có sợ không?

Tâm cười.

- Có. Vậy sao thầy vẫn đi?

Ông đáp:

- Vì lúc ấy ai cũng sợ. Nhưng nếu ai cũng chỉ nghĩ đến mình thì quê hương sẽ ra sao? Cả lớp im lặng.

Ông nói:

- Can đảm không có nghĩa là không sợ. Can đảm là biết sợ nhưng vẫn làm điều mình cho là đúng.

Một đêm, sau buổi sinh hoạt với học sinh, một cô bé hỏi:

- Thầy ơi, thầy thường nói những người đã hy sinh là những ngôi sao. Vì sao vậy ạ?

Tâm nhìn lên bầu trời.

- Vì sao có thể rất xa. Nhưng ánh sáng của nó vẫn đến được với chúng ta.

Cô bé hỏi:

- Vậy những người đã hy sinh cũng vậy sao?

Tâm gật.

- Đúng.  Họ đã đi xa.  Nhưng những điều tốt đẹp họ để lại vẫn soi đường cho chúng ta.

Nhiều năm nữa trôi qua. Tâm nghỉ hưu. Mái tóc bạc. Đôi mắt không còn tinh như trước. Nhưng ông vẫn giữ tấm ảnh. Mỗi dịp kỷ niệm, ông lại lấy ra. Ông đặt ảnh trên bàn. Gọi tên từng người. Không phải vì sợ quên. Mà vì ông muốn họ tiếp tục được nhắc đến.

Một lần, cháu gái hỏi:

- Ông gọi các bạn làm gì vậy?

Tâm cười.

- Ông chào họ. Họ ở đâu?

Ông chỉ lên trời. Ở trên đó.

Một đêm tháng bảy, Tâm cùng cháu đứng ngoài sân. Trời đầy sao.

Cháu hỏi:

- Ông ơi, ngôi sao nào là chú Phúc?

Tâm cười.

- Ông không biết. Còn cô Lan? Cũng không biết. Vậy làm sao ông nhớ?

Tâm đặt tay lên vai cháu.

- Không cần biết ngôi sao nào.  Chỉ cần nhớ rằng trên bầu trời có rất nhiều người đang được chúng ta nhớ đến.

Cháu gái ngước nhìn.

- Vậy tất cả đều sáng?

Tâm gật.

- Ừ. Những ngôi sao không tắt.

Một ngày, Tâm gọi các cháu lại. Ông đưa cho chúng tấm ảnh.

- Sau này ông không còn nữa, các cháu giữ lấy.

Cô cháu gái hỏi: Giữ làm gì?

Ông nói:

- Để biết những người này từng tồn tại. Và để kể lại cho con cháu các cháu.  Đừng để câu chuyện dừng ở thế hệ ông. Bọn trẻ gật đầu. Tấm ảnh được đặt lại trong chiếc hộp. Nhưng lần này, chiếc hộp không còn được cất sâu trong tủ. Nó được đặt trên giá sách. Bên cạnh những cuốn sách của các cháu.

Đêm nay, ông Tâm lại ngồi ngoài hiên. Bầu trời trong. Những vì sao lấp lánh. Ông nhìn lên. Hơn năm mươi năm đã trôi qua. Những người trong tấm ảnh ngày nào giờ chỉ còn lại trong ký ức. Nhưng ông biết họ chưa bao giờ biến mất hoàn toàn. Họ sống trong những câu chuyện ông kể. Trong những tấm ảnh được lưu giữ. Trong những nén hương ngày tưởng niệm. Trong những con đường mang tên người đã hy sinh. Trong những mái trường nơi trẻ em được học tập. Trong những buổi tối bình yên mà thế hệ của ông từng mong ước.

Ông khẽ nói:

- Phúc à.  Lan à.  Mọi người thấy không?  Đất nước mình hôm nay đẹp lắm. Gió thổi nhẹ. Một ngôi sao trên trời bỗng sáng hơn. Ông Tâm mỉm cười.

Bên cạnh ông, cô cháu gái ngước nhìn lên.

- Ông ơi!  Gì?  Có phải họ đang nhìn mình không?

Ông im lặng một lúc.

Rồi gật đầu.

- Có lẽ vậy.  Và họ có vui không?

Ông mỉm cười.

- Ông nghĩ là có. Bởi những người đã hy sinh không mong chúng ta sống mãi trong nước mắt. Họ mong chúng ta sống thật tốt. Học tập thật tốt. Làm việc thật tốt. Yêu thương gia đình. Yêu quê hương. Và biết trân trọng hòa bình. Ông Tâm đứng dậy. Ông nhìn bầu trời lần cuối trước khi bước vào nhà. Những ngôi sao vẫn sáng. Có những ngôi sao cách chúng ta hàng triệu năm ánh sáng. Nhưng ánh sáng của chúng vẫn tìm được đường đến với trái đất. Cũng giống như những con người của một thời hoa lửa. Họ đã đi qua từ rất lâu. Nhưng ánh sáng của họ vẫn còn. Trong ký ức. Trong lòng người. Trong quê hương. Và trong những thế hệ trẻ đang bước tiếp. Có những người đã ngã xuống, nhưng lý tưởng họ gửi lại không bao giờ tắt. Có những tuổi xuân đã đi qua, nhưng ánh sáng của nó vẫn soi đường cho hôm nay. Và có những ngôi sao... dù người đời có gọi tên hay không, vẫn mãi mãi không tắt.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn