Anh hùng Lực lượng vũ trang

Những ngôi sao xa xôi

Những ngôi sao xa xôi viết về cuộc sống và chiến đấu của ba nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Giữa bom đạn ác liệt, các cô gái vẫn giữ được tinh thần lạc quan, trong sáng, giàu tình đồng đội và lòng yêu nước sâu sắc. Câu chuyện khắc họa vẻ đẹp tâm hồn, sự dũng cảm và hy sinh thầm lặng của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa.

Lai Châu24/12/2025Tòng Văn Cương (xã Tân Uyên, tỉnh Lai Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm ấy đến sớm. Trên dãy núi đá tai mèo phía Tây, mây thấp sà xuống như muốn che kín cả những con đường mòn loang lổ dấu bom. Giữa lưng chừng núi, một hầm đá nhỏ được khoét sâu vào vách núi – nơi tiểu đội thanh niên xung phong số 7 trú quân, làm nhiệm vụ thông đường và bảo vệ kho lương.

Người nhỏ nhất tiểu đội là Linh, cô gái vừa tròn mười chín tuổi, quê ở một vùng chiêm trũng ven sông. Linh chưa từng nghĩ mình sẽ rời cánh đồng lúa và con đê làng để đi xa đến thế. Ngày nhập đội, mẹ chỉ kịp dúi vào tay cô một chiếc khăn tay cũ và nói:
“Đi đi con, đất nước cần. Khi nào hòa bình, mẹ chờ.”

Tiểu đội trưởng Thắng là người dày dạn nhất. Anh đã đi qua hai chiến dịch, gương mặt rám nắng, giọng nói trầm và ít cười. Nhưng mỗi tối, khi trong hầm chỉ còn ánh ngọn đèn dầu leo lét, anh lại lấy trong ba lô ra một cuốn sổ nhỏ, ghi chép tình hình đường sá, số lần bom rơi, và cả những dòng rất ngắn: “Hôm nay Linh bị sốt. Mai cho em nghỉ ca gác sớm.”

Công việc của họ bắt đầu từ lúc trời chưa sáng. Bom vừa ngớt, cả tiểu đội lại lao ra mặt đường, lấp hố bom, kéo đá, chặt cây, dẫn xe qua những khúc cua hiểm trở. Có hôm, máy bay quay lại bất ngờ, đất đá tung lên mù mịt. Linh bị hất ngã, tai ù đi, trước mắt chỉ còn một màu trắng xóa. Khi tỉnh lại, cô thấy Thắng đang che người cho mình, lưng áo anh rách toạc vì mảnh đá.

Đêm ấy, trong hầm đá, mưa rơi lộp bộp. Linh run lên vì lạnh và vì sợ. Cô thì thầm:
– Anh Thắng… nếu mai em không còn thì sao?

Thắng lặng im một lúc lâu rồi nói chậm rãi:
– Nếu có ngày ấy, thì con đường này vẫn phải thông. Nhưng anh tin… em còn phải về, còn nhiều việc phải làm khi hòa bình.

Linh quay mặt đi, nước mắt hòa vào bóng tối.

Những ngày sau đó, bom đạn dồn dập hơn. Địch đánh phá liên tục để cắt đứt tuyến vận chuyển. Một buổi chiều, khi tiểu đội đang san lại mặt đường thì còi báo động vang lên. Không kịp chạy vào hầm, Thắng hô lớn:
– Tản ra! Áp sát vách núi!

Một tiếng nổ long trời. Khi khói tan, Linh không thấy Thắng đâu. Cô chạy cuống cuồng giữa đất đá ngổn ngang, gọi khản cả giọng. Cuối cùng, họ tìm thấy anh bên mép hố bom, người đầy máu, tay vẫn giữ chặt lá cờ dẫn đường.

Thắng ra đi trong đêm. Không có quan tài, chỉ có một nấm đất nhỏ bên sườn núi và lời thề lặng lẽ của cả tiểu đội. Linh ngồi suốt đêm bên ngọn đèn dầu trong hầm đá, viết vào cuốn sổ của anh dòng chữ run rẩy:
“Con đường vẫn thông. Chúng tôi tiếp tục.”

Từ ngày đó, Linh thay Thắng ghi chép. Cô không còn là cô gái hay giật mình mỗi khi nghe tiếng máy bay nữa. Bom rơi, cô lao ra trước; đường sập, cô xung phong lấp hố. Trong ánh đèn hầm đá, gương mặt Linh gầy đi nhưng ánh mắt ngày càng cứng cỏi.

Năm hòa bình lập lại, Linh trở về làng. Con đê xưa vẫn đó, mẹ vẫn chờ nơi bậc cửa. Đêm đầu tiên sau bao năm, Linh thắp một ngọn đèn dầu, giống hệt ngọn đèn trong hầm đá năm nào. Ánh đèn nhỏ bé nhưng ấm áp, soi rõ cuốn sổ cũ đã sờn góc.

Trong đó không chỉ có chiến tranh, mà còn có niềm tin, tình đồng đội và tuổi trẻ đã cháy hết mình cho đất nước.

Ngọn đèn trong hầm đá đã tắt từ lâu,
nhưng ánh sáng của thời hoa lửa thì vẫn còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn