Những ngôi sao xa xôi (42)
Câu chuyện kể về ba cô gái thanh niên xung phong Phương Định, Nho và Thao với lòng dũng cảm, tinh thần lạc quan và tình đồng đội giữa chiến trường Trường Sơn.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, trên tuyến đường Trường Sơn đầy bom đạn, có ba cô gái thanh niên xung phong là Phương Định, Nho và Thao. Họ sống trong một căn hang nhỏ dưới chân cao điểm, hằng ngày làm nhiệm vụ quan sát, đo khối lượng đất đá và đặc biệt là phá những quả bom chưa nổ để giữ cho tuyến đường luôn thông suốt.
Công việc của các cô vô cùng nguy hiểm. Mỗi khi máy bay địch vừa rời đi, các cô lại chạy ra giữa bãi bom, đối mặt với cái chết chỉ cách vài bước chân. Dù biết có thể hy sinh bất cứ lúc nào, họ vẫn bình tĩnh hoàn thành nhiệm vụ.
Phương Định là một cô gái Hà Nội giàu cảm xúc, yêu cái đẹp và thích hát. Chị Thao là tổ trưởng, luôn điềm tĩnh, có trách nhiệm nhưng lại rất sợ máu. Nho là cô gái nhỏ tuổi nhất, hồn nhiên và đáng yêu. Trong một lần phá bom, Nho bị thương nặng. Phương Định và chị Thao đã hết lòng chăm sóc, lo lắng cho đồng đội như người thân trong gia đình.
Giữa khói lửa chiến tranh, các cô vẫn giữ được sự lạc quan của tuổi trẻ. Họ kể cho nhau nghe về quê hương, về những ước mơ sau ngày hòa bình và cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi bằng tình đồng đội.
Qua hình ảnh ba cô gái thanh niên xung phong, nhà văn Lê Minh Khuê đã khắc họa vẻ đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời chiến: dũng cảm, giàu lòng yêu nước, giàu tình đồng chí và luôn sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ giống như những ngôi sao xa xôi, lặng lẽ tỏa sáng giữa bầu trời chiến tranh, để lại dấu ấn đẹp trong lịch sử dân tộc.


