Những ngôi sao xa xôi (49)
Truyện kể về ba cô gái thanh niên xung phong là Phương Định, Nho và chị Thao làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Họ sống trong một hang nhỏ dưới chân cao điểm, nơi bom đạn địch đánh phá liên tục. Nhiệm vụ của các cô là quan sát máy bay địch, đo khối lượng đất đá cần san lấp, đánh dấu và phá những quả bom chưa nổ. Công việc vô cùng nguy hiểm, luôn phải đối mặt với cái chết.
Phương Định là cô gái Hà Nội hồn nhiên, mơ mộng và giàu tình cảm. Chị Thao điềm tĩnh, giàu trách nhiệm nhưng lại rất sợ máu. Nho nhỏ tuổi nhất, dễ thương và tinh nghịch. Dù hoàn cảnh chiến đấu khắc nghiệt, các cô vẫn giữ được sự lạc quan, yêu đời và những ước mơ trong sáng của tuổi trẻ.
Một lần, sau trận bom dữ dội, các cô nhận nhiệm vụ phá một quả bom chưa nổ. Trong quá trình làm nhiệm vụ, Nho bị thương. Chị Thao và Phương Định vô cùng lo lắng, tận tình chăm sóc đồng đội. Tình đồng chí, đồng đội của họ hiện lên thật cảm động giữa chiến trường ác liệt.
Cuối truyện, một cơn mưa đá bất ngờ xuất hiện trên cao điểm. Cơn mưa gợi cho Phương Định nhớ về Hà Nội, về tuổi thơ và cuộc sống bình yên. Qua đó, tác giả làm nổi bật tâm hồn trong sáng, giàu mơ mộng cùng tinh thần dũng cảm, lạc quan của những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến lửa Trường Sơn.



