Khác

Những ngôi sao xa xôi

Những ngôi sao xa xôi là truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn Lê Minh Khuê, sáng tác năm 1971 trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam. Tác phẩm khắc họa hình ảnh ba nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trinh sát mặt đường trên tuyến đường Trường Sơn, ca ngợi tinh thần dũng cảm, hồn nhiên và lý tưởng cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam thời chiến.

An Giang03/04/2026Nguyễn Thị Ngọc Hân (Xã Đoàn Vĩnh Thạnh Trung)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến đường Trường Sơn đầy bom đạn, có ba cô gái thanh niên xung phong: Phương Định, Nho và Thao. Nhiệm vụ của họ là đo khối lượng đất đá, đánh dấu bom chưa nổ và phá bom — một công việc cực kỳ nguy hiểm, có thể hy sinh bất cứ lúc nào.

Phương Định là cô gái Hà Nội, thích mơ mộng và hay nhớ về thành phố yên bình. Nhưng khi làm nhiệm vụ, cô rất dũng cảm. Có lần, cô phải một mình chạy ra giữa bãi bom để phá một quả bom chưa nổ. Không gian lúc đó im lặng đáng sợ, chỉ cần một sai sót nhỏ là mất mạng. Nhưng cô vẫn bình tĩnh, tập trung và hoàn thành nhiệm vụ.

Nho là em út, nhỏ nhắn nhưng gan dạ. Có lần Nho bị thương trong khi làm nhiệm vụ, hai chị đã chăm sóc em rất tận tình. Còn Thao thì có vẻ cứng rắn, ít nói, nhưng thực ra cũng rất giàu tình cảm và đôi khi sợ máu.

Giữa khói lửa chiến tranh, họ vẫn sống rất lạc quan: thích hát, thích làm đẹp, thích kể chuyện. Những lúc rảnh, họ nói về ước mơ, về tương lai sau chiến tranh — như những cô gái bình thường.

👉 Điều đặc biệt là: dù sống giữa cái chết cận kề, họ vẫn giữ được tâm hồn trong sáng, yêu đời như những “ngôi sao xa xôi” lấp lánh giữa bầu trời chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn