Cựu Thanh niên xung phong

Những ngọn đèn trong đêm Trường Sơn

Câu chuyện kể về những nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, những con người đã sống và chiến đấu giữa bom đạn để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ tắt.

Lâm Đồng17/07/2026K' Thay (xã Bảo Lâm 5)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, tuyến Đường Trường Sơn được ví như mạch máu sống còn nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Con đường ấy không chỉ là đất đá, rừng núi, mà còn là nơi thử thách ý chí và lòng dũng cảm của biết bao con người, trong đó có những cô gái thanh niên xung phong như Nguyễn Thị Tĩnh.

Nguyễn Thị Tĩnh nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi. Rời quê hương với mái tóc còn vương mùi nắng đồng, chị bước vào Trường Sơn – nơi mà ngày và đêm không còn ranh giới rõ ràng, chỉ có tiếng bom và sự sống mong manh. Nhiệm vụ của đơn vị chị là đảm bảo một đoạn đường luôn thông suốt để xe vận tải có thể vượt qua an toàn.

Những ngày đầu, chị vẫn chưa quen với nhịp sống nơi đây. Ban ngày, cả đơn vị phải ẩn mình dưới những tán rừng rậm rạp để tránh máy bay trinh sát. Nhưng chỉ cần tiếng còi báo động vang lên, tất cả lập tức lao ra, bất chấp nguy hiểm. Máy bay gầm rú trên đầu, bom rơi xé toạc mặt đất, từng cột khói đen bốc lên nghẹt thở. Khi tiếng bom vừa dứt, họ lại cầm cuốc, xẻng lao vào san lấp hố bom, như thể chạy đua với thời gian.

Có những đêm mưa rừng tầm tã, đất nhão ra như bùn, việc san đường trở nên khó khăn gấp bội. Nguyễn Thị Tĩnh nhớ mãi một đêm như thế. Đơn vị nhận lệnh gấp: phải mở đường cho một đoàn xe lớn đi qua trước rạng sáng. Nhưng đoạn đường vừa bị đánh phá nặng nề, hố bom chằng chịt. Không có thời gian nghỉ ngơi, các cô gái chia nhau từng vị trí, người xúc đất, người khiêng đá, người cắm tiêu dẫn đường.

Ánh sáng duy nhất là những ngọn đèn dầu nhỏ bé, được che chắn cẩn thận để không lộ mục tiêu. Trong bóng tối, họ làm việc gần như theo bản năng. Bàn tay phồng rộp, vai áo ướt đẫm mồ hôi và nước mưa, nhưng không ai dừng lại.

Bất ngờ, một loạt bom khác dội xuống. Đất đá tung lên, tiếng nổ chát chúa làm tai ù đi. Nguyễn Thị Tĩnh bị hất ngã, toàn thân choáng váng. Khi tỉnh lại, chị thấy một đồng đội nằm bất động bên cạnh. Không kịp khóc, không kịp gọi tên, chị và những người còn lại tiếp tục công việc. Trong chiến tranh, nỗi đau đôi khi phải gác lại phía sau.

Đến gần sáng, con đường tạm thời được khôi phục. Những chiếc xe đầu tiên lặng lẽ lăn bánh. Nguyễn Thị Tĩnh và đồng đội đứng hai bên đường, cầm đèn làm tín hiệu. Ánh đèn nhỏ bé ấy giữa rừng sâu giống như những vì sao dẫn lối. Các bác tài đi qua, chỉ kịp gật đầu, nhưng trong ánh mắt là sự biết ơn không lời.

Sau khi đoàn xe khuất dần, cả đơn vị mới có thể ngồi xuống. Không ai nói gì, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng mưa rơi. Nguyễn Thị Tĩnh nhìn lại đoạn đường vừa sửa xong, lòng dâng lên một cảm giác vừa đau đớn vừa tự hào. Họ biết rằng, mỗi mét đường được giữ vững là thêm một phần hy vọng cho chiến trường phía trước.

Những ngày tháng như thế lặp đi lặp lại, hết trận bom này đến trận bom khác. Có những người đã mãi mãi nằm lại Trường Sơn, tuổi xuân dừng lại giữa rừng sâu. Nhưng với Nguyễn Thị Tĩnh, điều còn lại không chỉ là ký ức về mất mát, mà còn là tình đồng đội – thứ tình cảm đã giúp họ vượt qua tất cả.

Sau chiến tranh, trở về cuộc sống đời thường, chị vẫn không quên được những đêm Trường Sơn rực sáng bởi bom đạn và ánh đèn. Đó không chỉ là ký ức, mà là một phần cuộc đời, nơi chị đã sống hết mình, dũng cảm và đầy ý nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn