Khác

Những ngọn lửa âm thầm nơi hậu phương trong thời kháng chiến

Chiến tranh không chỉ hiện hữu nơi mặt trận. Sau những chiến công, sau khói lửa, mà còn có những mất mát lặng thầm – nơi hậu phương vẫn có những con người âm thầm gánh vác phần gian khó không kém gì tiền tuyến. Nếu chiến trường là nơi bão lửa, nơi người lính giữ vững tay súng bảo vệ từng tấc đất quê hương... thì hậu phương chính là nơi gìn giữ những ngọn lửa âm thầm – lửa của yêu thương, chờ đợi và hy sinh. Chiến tranh qua đi, nhưng có những người phụ nữ vẫn mang trong mình những vết thương khôn

01/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những câu chuyện ấy, có bà Phan Thị Kim Song và ông Cao Văn Thành - thương binh nặng 1/4 tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bà Song đã chờ đợi ông Thành suốt những tháng năm chiến tranh đến khi chồng trở về thì bị thương nặng, mù hai mắt, trên người còn rất nhiều mảnh đạn nhưng bà Song vẫn ở bên cạnh cùng chồng đắp xây cuộc sống hạnh phúc bền bỉ. Có sự trùng hợp là sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm mà đến khi đăng ký kết hôn mới biết. Cả hai từng học cùng lớp, cùng trường ĐH Bách Khoa Hà Nội. Khi đất nước chiến tranh ác liệt, ông Thành theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, lên đường nhập ngũ. Bà Song - cũng như bao người phụ nữ lúc bấy giờ trong lúc tiễn người yêu lên đường nhập ngũ đều nhủ lòng: “Anh cứ yên tâm chiến đấu, khi đất nước giải phóng hết sạch quân thù, trở về quê hương, em sẽ luôn chờ đợi…”.

Ông Thành lên đường huấn luyện khẩn cấp, được chuyển vào Nam chiến đấu. Những ngày tham gia kháng chiến, cả hai ông bà vẫn giữ liên lạc. Ông Thành viết thư về động viên bà, kể chuyện chiến trường, những đêm anh cầm súng đứng gác, những cuộc chiến ác liệt... Còn bà Song kể chuyện học tập ở trường… Rồi một hôm, bà Song nhận được một bức thư chỉ vài dòng nguệch ngoạc, không giống chữ ông Thành thường ngày: “Song, anh bị thương, anh chuyển ra Bắc điều trị. Em cứ yên tâm học tập”. Chỉ vỏn vẹn vậy, bà đã cố gắng tìm địa chỉ nơi ông điều trị, là bệnh viện 108. Những ngày ở bệnh viện, bà tranh thủ đến thăm ông, xin y tá, hộ lý được chăm sóc ông. Sau khi ông Thành ra viện, họ tổ chức đám cưới. Hiện ông bà có 3 người con, trong số đó có người con đầu bị nhiễm chất độc hoá học. Dù bị thương tật trên người nhưng ông Thành hết lòng, hết sức giúp đỡ vợ con và tham gia công tác xã hội. Ông nguyên là Ủy viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Chủ tịch Hội Người mù Việt Nam.

Nghe những chia sẻ của bà Song, ông Cao Văn Thành xúc động nói: “Trong chiến tranh, người phụ nữ là thiệt thòi nhất. Tôi may mắn khi đi bộ đội thì Song nhận lời yêu. Năm 1972, chiến trường ác liệt, tôi chiến đấu ở Quảng Trị. Cả hai liên lạc với nhau qua những cánh thư”.

Gần 50 năm qua, bà Kim Song không chỉ là vợ mà còn là người bạn tâm giao, người y tá tận tâm của thương binh Cao Văn Thành. Bà là đôi mắt, đôi tai, là cái nạng để ông nương tựa. Bà còn là thông dịch viên cho bố con ông Thành, "vì bố nói thì con không nghe thấy, con ra hiệu thì bố không nhìn thấy"- bà Kim Song cười nhẹ. “Tôi cảm thấy may mắn và biết ơn “đôi mắt” của người vợ hiền tảo tần mang lại hạnh phúc cho gia đình tôi”- ông Thành nói.

Bà Đào Thị Thạc, vợ thương binh nặng 1/4 Lê Đức Thuận, (từ chiến trường trở về mất 81% sức khỏe), hiện là Phó Chủ tịch Hội LHPN phường Hạ Đình, quận Thanh Xuân, Hà Nội. Bà Thạc chia sẻ bà tình cờ gặp và được nghe câu chuyện về gia đình ông nên càng thấy thương hơn. Ông Thuận là người con trai duy nhất của gia đình, mồ côi bố khi mới 3 tháng tuổi. Đến năm 18 tuổi, ông Thuận xung phong lên đường nhập ngũ ra chiến trường và bị thương nặng... Cảm thương với ông, năm 1975, bà Thạc đồng ý cưới ông Thuận và có 4 người con, nay đều đã có cuộc sống ổn định.

Câu chuyện của bà Song, bà Thạc là một phần trong muôn vàn câu chuyện của phụ nữ Việt Nam bấy giờ, là câu chuyện của tình yêu, nghĩa vợ chồng, sự thủy chung son sắt. Đó cũng chính là trách nhiệm của người phụ nữ Việt Nam đối với đất nước khi có bạn đời, người yêu tham gia kháng chiến. Các bà là biểu tượng đẹp đẽ cho đức hy sinh, lòng chung thủy và sự kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những ngọn lửa âm thầm nơi hậu phương trong thời kháng chiến | Câu chuyện thời hoa lửa