Bài viết

Những Ngọn Lửa Đi Qua Thanh Xuân

Có những con đường hôm nay ta đi qua thật bình yên. Xe chạy êm, không bụi, không tiếng nổ, không dấu vết của chiến tranh. Nhưng đôi khi, tôi tự hỏi: dưới lớp nhựa phẳng lặng ấy, có bao nhiêu ký ức đã bị chôn vùi? Có bao nhiêu tuổi trẻ đã từng đi qua nơi này, trong khói lửa, trong sợ hãi, và trong cả niềm tin không bao giờ tắt?

Gia Lai25/04/2026LIÊN CHI ĐOÀN KHOA TÀI CHÍNH - NGÂN HÀNG & QUẢN TRỊ KINH DOANH (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con đường hôm nay ta đi qua thật bình yên. Xe chạy êm, không bụi, không tiếng nổ, không dấu vết của chiến tranh. Nhưng đôi khi, tôi tự hỏi: dưới lớp nhựa phẳng lặng ấy, có bao nhiêu ký ức đã bị chôn vùi? Có bao nhiêu tuổi trẻ đã từng đi qua nơi này, trong khói lửa, trong sợ hãi, và trong cả niềm tin không bao giờ tắt?

Khi tìm hiểu về lực lượng thanh niên xung phong, tôi nhận ra rằng, lịch sử không phải là những con số khô khan. Đó là câu chuyện của những con người thật, những người đã sống, đã lựa chọn, và đã đánh đổi cả tuổi xuân của mình cho một điều lớn hơn bản thân.

Thanh niên xung phong Việt Nam được thành lập vào ngày 15/7/1950 theo chỉ thị của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Từ những đội viên ban đầu chỉ hơn 200 người, lực lượng này đã nhanh chóng phát triển thành hàng chục nghìn, rồi hàng trăm nghìn thanh niên trên khắp cả nước. Nhưng điều đáng nói không phải là con số, mà là lý do họ bước vào hàng ngũ ấy: không phải vì bắt buộc, mà vì họ tin rằng đất nước cần mình.

Họ là những chàng trai, cô gái mới đôi mươi. Ở độ tuổi mà lẽ ra người ta còn đang mơ mộng về tương lai, về tình yêu, về những điều rất riêng tư, thì họ lại chọn rời bỏ tất cả. Họ bước vào chiến tranh không phải với vũ khí hiện đại, mà chỉ với cuốc, xẻng, và một niềm tin rất giản dị: “Nếu mình không làm, thì ai sẽ làm?”

Trong suốt hai cuộc kháng chiến, đặc biệt là giai đoạn chống Mỹ, lực lượng thanh niên xung phong đã có mặt trên hầu hết các chiến trường, đảm nhận những nhiệm vụ nặng nề và nguy hiểm: mở đường, vận chuyển lương thực, tải đạn, tháo gỡ bom mìn, cứu thương… . Họ không phải là lực lượng chiến đấu chủ lực, nhưng lại là những người giữ cho chiến tranh không bị “đứt mạch”, giữ cho những con đường sống luôn tồn tại.

Trên tuyến đường Trường Sơn, nơi được ví như mạch máu của chiến trường miền Nam, có tới khoảng 46.000 thanh niên xung phong bám trụ suốt nhiều năm . Con số ấy đủ lớn để tạo nên một lực lượng, nhưng vẫn quá nhỏ bé nếu đặt giữa bom đạn. Mỗi ngày, họ đối mặt với cái chết không phải một lần, mà là rất nhiều lần. Có những đoạn đường vừa được san lấp xong, vài giờ sau lại bị bom cày nát. Có những người sáng còn nói cười, chiều đã không còn nữa.

Nhưng điều khiến tôi day dứt không phải là sự khốc liệt, mà là cách họ đối diện với nó.

Họ vẫn cười.

Họ vẫn hát.

Họ vẫn kể cho nhau nghe về những ngày hòa bình chưa đến.

Có những câu chuyện kể lại rằng, giữa rừng sâu, trong những đêm không ngủ, họ hát để quên đi nỗi sợ. Không phải vì họ không biết sợ, mà vì nếu để nỗi sợ lớn hơn, họ sẽ không thể tiếp tục bước đi. Và họ hiểu rằng, phía sau mình là cả một đất nước đang chờ.

Thanh niên xung phong không chỉ sống vì nhiệm vụ, mà còn sống bằng một lý tưởng rất rõ ràng. Tinh thần “đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên” không phải là khẩu hiệu, mà là cách họ lựa chọn cuộc đời mình. Họ chấp nhận gian khổ, chấp nhận hy sinh, không phải vì họ không có lựa chọn khác, mà vì họ đã chọn điều khó nhất.

Có lẽ, điều đau lòng nhất là tuổi trẻ của họ không trọn vẹn.

Không có những năm tháng bình yên để trưởng thành.

Không có những giấc mơ được thực hiện.

Có người mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi.

Có người trở về với những vết thương không bao giờ lành.

Nhưng điều kỳ lạ là, khi nhắc lại, họ không nói về mất mát. Họ nói về niềm tự hào.

Họ không tiếc tuổi trẻ.

Họ chỉ tiếc rằng mình chưa làm được nhiều hơn.

Nhìn từ hiện tại, tôi chợt thấy mình may mắn. May mắn vì được sống trong hòa bình. Nhưng cũng vì thế, đôi khi chúng ta quên mất rằng, những điều bình thường hôm nay từng là ước mơ xa xỉ của một thế hệ trước.

Chúng ta đi trên những con đường họ đã mở.

Sống trong những ngày tháng họ đã đánh đổi.

Và nếu không nhớ, thì có lẽ chúng ta đang vô tình làm những hy sinh ấy trở nên lặng im.

Những dấu chân của thanh niên xung phong năm xưa có thể đã bị thời gian xóa mờ. Nhưng “ngọn lửa” mà họ để lại thì vẫn còn đó, âm thầm, bền bỉ, và đủ ấm để soi sáng cho những thế hệ sau.

Và có lẽ, điều quan trọng nhất mà họ để lại không phải là những con đường, mà là một câu hỏi dành cho chúng ta:

Khi đất nước không còn cần ta hy sinh, thì ta sẽ chọn sống như thế nào để xứng đáng với những gì đã được đánh đổi?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những Ngọn Lửa Đi Qua Thanh Xuân | Câu chuyện thời hoa lửa