Bài viết

NHỮNG NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Ninh Bình26/06/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ngọn lửa được thắp lên bằng củi, bằng than rồi sẽ tàn theo năm tháng. Nhưng cũng có những ngọn lửa được thắp lên từ lòng yêu nước, từ sự hy sinh và từ khát vọng hòa bình của cả một thế hệ. Dù thời gian có trôi qua bao lâu, những ngọn lửa ấy vẫn âm thầm cháy trong ký ức dân tộc, soi sáng con đường của hôm nay và mai sau.

Một buổi chiều tháng Tư, tôi có dịp tham dự buổi gặp mặt các cựu chiến binh tại địa phương. Trong căn phòng nhỏ, những mái đầu bạc trắng ngồi cạnh nhau, tiếng cười nói rộn ràng xen lẫn những ánh mắt xa xăm. Họ đã bước qua tuổi bảy mươi, tám mươi nhưng khi nhắc về những năm tháng chiến tranh, gương mặt ai cũng bừng sáng như trở lại tuổi đôi mươi.

Tôi ngồi cạnh một bác cựu chiến binh. Trên ngực bác là những tấm huân chương đã cũ màu thời gian. Bác kể rằng ngày nhập ngũ, bác mới mười chín tuổi. Khi ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Bao lớp thanh niên đã tình nguyện lên đường, mang theo lời hứa với gia đình và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng.“Ngày đó gian khổ lắm cháu ạ!” – bác cười hiền rồi chậm rãi kể.Những đoàn quân hành quân xuyên rừng Trường Sơn, băng qua những con suối dữ, những ngọn đồi đầy bom đạn. Có những ngày bộ đội phải đi liên tục hàng chục cây số trong điều kiện thiếu ăn, thiếu nước. Có khi cả đơn vị chỉ còn vài nắm gạo, phải chia nhau từng miếng lương khô nhỏ. Nhưng chẳng ai than phiền. Bởi trong tim mỗi người đều có chung một suy nghĩ: đất nước phải được độc lập.Chiến tranh không chỉ là tiếng súng và khói bom. Chiến tranh còn là những cuộc chia ly không hẹn ngày gặp lại. Có những người mẹ tiễn con ra trận rồi chờ đợi suốt cả cuộc đời. Có những người vợ trẻ nhận được lá thư cuối cùng của chồng trước khi anh mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Có những đứa trẻ lớn lên mà chưa từng được nhìn thấy mặt cha.Nhắc đến đồng đội, giọng bác chợt trầm xuống.“Trong đơn vị bác ngày ấy, nhiều người còn trẻ lắm. Có người mới mười tám, đôi mươi. Họ thích hát, thích cười và cũng có những ước mơ rất giản dị. Người muốn trở thành thầy giáo, người muốn làm bác sĩ, người chỉ mong được trở về cày ruộng cùng cha mẹ. Nhưng chiến tranh đã không cho họ cơ hội thực hiện những ước mơ ấy.”Nói đến đây, bác lặng người vài giây.Tôi nhìn thấy trong đôi mắt đã đục màu thời gian ấy một nỗi nhớ sâu thẳm. Đó là nỗi nhớ dành cho những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất quê hương.Họ ra đi khi tuổi xuân còn xanh. Họ chưa kịp sống cho riêng mình nhưng đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Máu của họ đã hòa vào đất mẹ để đổi lấy nền hòa bình hôm nay.Rời buổi gặp mặt, tôi mang theo rất nhiều suy nghĩ.

Tôi sinh ra trong thời bình. Tôi chưa từng nghe tiếng bom rơi, chưa từng trải qua những đêm hành quân trong rừng sâu hay cảm giác đối diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Thế hệ của tôi lớn lên trong những lớp học khang trang, trên những con đường rộng mở và trong một đất nước đang từng ngày phát triển.

Đôi khi chúng tôi xem hòa bình như điều hiển nhiên vốn có. Nhưng sau khi lắng nghe những câu chuyện của các cựu chiến binh, tôi hiểu rằng hòa bình chưa bao giờ là điều dễ dàng.Đằng sau mỗi con đường bình yên là biết bao máu xương đã đổ xuống.Đằng sau mỗi lá cờ đỏ sao vàng tung bay là biết bao người đã ngã xuống để bảo vệ màu cờ ấy.Đằng sau tiếng cười của thế hệ hôm nay là những hy sinh thầm lặng của thế hệ hôm qua.

Chính vì vậy, những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ thuộc về quá khứ. Chúng là lời nhắc nhở cho hiện tại và tương lai. Chúng giúp thế hệ trẻ hiểu được giá trị của hòa bình, của độc lập dân tộc và trách nhiệm của bản thân đối với đất nước.Không phải ai cũng có cơ hội cầm súng bảo vệ Tổ quốc như thế hệ cha anh. Nhưng mỗi người trẻ hôm nay đều có thể tiếp nối truyền thống ấy bằng cách học tập tốt hơn, sống tử tế hơn và cống hiến nhiều hơn cho cộng đồng.

Lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong những thời khắc chiến tranh. Lòng yêu nước còn thể hiện trong từng việc làm nhỏ bé mỗi ngày: chăm chỉ học tập, tôn trọng pháp luật, giữ gìn môi trường, giúp đỡ người khác và nỗ lực xây dựng quê hương giàu đẹp hơn.Thời gian sẽ tiếp tục trôi đi. Những người lính năm xưa rồi cũng sẽ lần lượt rời xa cõi đời. Nhưng những câu chuyện của họ không được phép mất đi. Bởi đó là một phần linh hồn của dân tộc.Mỗi câu chuyện được kể lại là một ngọn lửa được truyền trao.Mỗi ký ức được gìn giữ là một bài học được lưu truyền.Và mỗi thế hệ trẻ biết lắng nghe, biết trân trọng lịch sử chính là một minh chứng rằng những hy sinh của cha anh chưa bao giờ bị lãng quên.Những ngọn lửa của một thời hoa lửa vẫn đang cháy.Chúng cháy trong những trang sử dân tộc.Chúng cháy trong những câu chuyện của các cựu chiến binh.Và hơn hết, chúng cháy trong trái tim của mỗi người Việt Nam yêu nước.Đó là những ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn