NHỮNG NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Những năm tháng chiến tranh, làng nhỏ ven sông luôn sống trong tiếng bom rền. Ban ngày, khói lửa phủ mờ bầu trời; ban đêm, ánh đèn dầu leo lét soi từng mái nhà tranh. Cuộc sống thiếu thốn là thế, nhưng trong lòng người dân, ngọn lửa yêu nước chưa bao giờ tắt.
Ở đầu làng có bà Năm – mái tóc đã bạc, dáng người gầy gò. Mỗi lần có bộ đội hành quân qua, bà lại mang ra nắm cơm, bát nước, ân cần dặn dò:
– Các con đi giữ nước, làng này luôn chờ ngày các con trở về.
Anh Tùng, một chiến sĩ trẻ, thường giúp dân làng sửa lại mái nhà sau mỗi trận bom. Áo anh sờn vai, đôi giày đã rách, nhưng ánh mắt luôn sáng và vững vàng. Anh nói:
– Còn đất nước, còn nhân dân, chúng tôi còn đứng vững.
Một đêm mưa lớn, địch ném bom xuống bến sông – nơi cất giấu lương thực của làng. Không kịp suy nghĩ, anh Tùng lao ra cùng đồng đội cứu kho hàng. Trận bom qua đi, lương thực được giữ lại, nhưng anh Tùng không trở về nữa.
Sáng hôm sau, bên bờ sông lặng gió, người dân lặng lẽ đặt những bông hoa dại trắng tinh nơi anh ngã xuống. Bà Năm khẽ nói, giọng run run:
– Con đã sống trọn cho đất nước rồi.
Chiến tranh còn đó, đau thương còn đó, nhưng từ sự hi sinh ấy, lòng yêu nước trong mỗi người càng thêm bền chặt. Những con người bình dị đã góp máu xương mình để giữ cho Tổ quốc được trường tồn.



