NHỮNG NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
NHỮNG NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Năm 1972, giữa cái nóng như thiêu đốt của chiến trường Quảng Trị, người lính trẻ Nguyễn Văn Thư, lúc đó mới 20 tuổi, tay run run nhận cuốn sổ nhật ký cũ kỹ từ người đồng đội cùng quê trước lúc anh ấy hy sinh. Cuốn sổ không chỉ ghi lại những dòng nhật ký hàng ngày mà còn ẩn chứa bức thư tình chưa kịp gửi của người đồng đội cho người yêu nơi quê nhà. "Thư ơi, nếu tôi không về... cậu hãy mang cuốn sổ này về cho Lan, bảo cô ấy đừng đợi, hãy lấy chồng và sống thật hạnh phúc..." - câu nói cuối cùng ấy trở thành mệnh lệnh thiêng liêng. Suốt những năm tháng "hoa lửa" tiếp theo, bom đạn có thể phá hủy tất cả, nhưng ông Thư luôn giữ chặt cuốn sổ trong túi ngực. Ông chia sẻ, đó không chỉ là kỷ vật, mà là sự sống, là niềm tin sắt son về ngày chiến thắng Năm 1975, đất nước hòa bình, ông Thư trở về, trao lại cuốn sổ ấy. Bức thư ấy không chỉ an ủi gia đình người đã khuất, mà còn trở thành câu chuyện cảm động về tình đồng đội, tình yêu nước cao cả cho thế hệ mai sau.


