“Những ngọn lửa trên cánh rừng già”
Mùa hè năm 1971, ở một vùng rừng núi Quảng Trị, nhóm du kích trẻ gồm bốn người: Quân, Duyên, Long và Bình, tuổi còn rất trẻ nhưng lòng dũng cảm thì giàu như núi rừng. Họ vừa bảo vệ làng vừa tổ chức phục kích những toán lính địch xâm nhập. Một buổi sáng, khi sương còn đọng trên lá cây, nhóm du kích phát hiện quân địch chuẩn bị tiến vào làng. Không chần chừ, họ nhanh chóng lập bẫy, báo tin cho dân làng di chuyển vào nơi an toàn. Trong trận chiến căng thẳng, Quân bị thương ở vai nhưng vẫn cầm súng
Mùa hè năm 1971, ở một vùng rừng núi Quảng Trị, nhóm du kích trẻ gồm bốn người: Quân, Duyên, Long và Bình, tuổi còn rất trẻ nhưng lòng dũng cảm thì giàu như núi rừng. Họ vừa bảo vệ làng vừa tổ chức phục kích những toán lính địch xâm nhập.
Một buổi sáng, khi sương còn đọng trên lá cây, nhóm du kích phát hiện quân địch chuẩn bị tiến vào làng. Không chần chừ, họ nhanh chóng lập bẫy, báo tin cho dân làng di chuyển vào nơi an toàn. Trong trận chiến căng thẳng, Quân bị thương ở vai nhưng vẫn cầm súng bắn yểm trợ cho đồng đội. Duyên, với dáng người nhỏ nhắn, chạy vòng ra sau, châm lửa đốt bãi cỏ làm khói che chắn. Long và Bình phối hợp, di chuyển dân làng ra khỏi vùng nguy hiểm.
Khi trận chiến kết thúc, bốn người trẻ đứng giữa rừng, nhìn những ngọn lửa cháy âm ỉ, thấy vừa mệt nhọc vừa hạnh phúc. Họ biết rằng chính lòng dũng cảm, sự đoàn kết và tinh thần sáng tạo của tuổi trẻ đã bảo vệ được làng, bảo vệ được từng gia đình.
Sau này, họ trở về với công việc đời thường, nhưng ký ức về những ngày hoa lửa vẫn cháy trong tim. Họ kể cho con cháu nghe về rừng già, về những trận chiến, về tinh thần bất khuất của thanh niên. Và trong mắt mỗi người, những ngọn lửa ấy không bao giờ tắt, như nhắc nhở rằng tuổi trẻ dám đương đầu với khó khăn, dám hy sinh và dám bảo vệ hòa bình, sẽ luôn làm rạng rỡ một vùng quê, một đất nước.


