Những Người Anh Em Gửi Lại Tuổi Xuân Nơi Đất Đỏ
"Là người lính pháo binh đi qua những chảo lửa khốc liệt nhất của Đoàn 75, bác Phạm Bá Nghiêm mang theo vết thương lòng khôn nguôi về những người đồng đội đã ngã xuống hoặc bị giặc bắt tại Đắk Nông và Long An. Câu chuyện là một khúc tráng ca đẫm nước mắt nhưng rực lửa ý chí, nơi tình đồng đội keo sơn giữa lằn ranh sinh tử trở thành sức mạnh vô biên, giúp những người còn lại kiên cường bám trận địa, trút bão lửa bắt quân thù phải trả nợ máu."
Câu chuyện: Giữ chặt mâm pháo, giữ trọn lời thề
Trong cuộc đời binh nghiệp đầy bão đạn của bác Phạm Bá Nghiêm, những ngày tháng thuộc biên chế Đoàn 75 pháo binh tại chiến trường Đắk Nông và miền Tây Nam Bộ (Long An) là khoảng thời gian đẫm máu và nước mắt nhất. Pháo binh là "vua chiến trường", là cái gai trong mắt địch, bởi vậy mỗi khi trận địa pháo của ta phát hỏa, kẻ thù sẽ dùng mọi phương tiện từ máy bay rải thảm đến pháo bầy phản công điên cuồng để hủy diệt bằng được. Giữa những tọa độ chết ấy, tình đồng đội của những người lính pháo binh được tôi luyện qua lửa đỏ, gắn kết với nhau như môi với răng, như tay với chân.
Bác Nghiêm không bao giờ quên những đêm trắng ròng rã cùng đồng đội băng rừng Đắk Nông. Để đưa được những khẩu pháo nặng hàng tấn vào vị trí bí mật, các anh phải dùng sức người, ghì chặt dây bám, kéo pháo qua từng vách đá dựng đứng. Trong bóng tối mịt mùng của đại ngàn, những cái nắm tay thật chặt, những cái vỗ vai động viên khẽ khàng chính là động lực để những chàng trai mười tám, đôi mươi vượt qua mệt mỏi. Họ chia nhau từng ngụm nước suối hòa lẫn đất cát, nhường nhau chiếc lương khô bẻ nửa, và kể cho nhau nghe về nếp nhà sàn, về mùa lúa chín nơi quê nhà xa xôi.
Thế nhưng, sự khốc liệt của chiến tranh đã tàn nhẫn xé nát những nụ cười tuổi trẻ. Trong một trận chiến ác liệt tại Long An, trận địa pháo của đơn vị bị địch phát hiện. Máy bay phản lực bốc bừa tới dội bom, pháo địch từ các đồn bốt xung quanh bắn xối xả như trút nước. Mặt đất rung chuyển dữ dội, công sự sụp đổ, khói bụi mù mịt che khuất cả tầm nhìn. Ngay bên cạnh bác Nghiêm, một quả đạn pháo nổ vang trời. Sức ép khủng khiếp hất tung bác ra xa. Khi gạt lớp đất đá lồm cồm bò dậy, cảnh tượng trước mắt khiến tim bác thắt lại: người đồng đội vừa phút trước còn hô vang khẩu lệnh nạp đạn đã ngã xuống, máu tuôn xối xả nhuộm đỏ cả mâm pháo lạnh ngắt.
Đau đớn hơn cả, trong trận đánh mịt mù ấy, địch điên cuồng tổ chức càn quét, bao vây hòng triệt hạ trận địa. Giữa vòng vây hiểm nghèo, một số đồng đội của bác vì cạn kiệt đạn dược đã bị giặc bắt đi ngay trước mắt. Tiếng xích xe bọc thép gầm rú, tiếng súng nổ chát chúa hòa lẫn tiếng gào thét của kẻ thù. Chứng kiến anh em người thì hy sinh, người thì rơi vào tay giặc, nỗi đau xót tột cùng bỗng chốc hóa thành ngọn lửa căm hù rực cháy trong lòng người con bản Kham. Biến đau thương thành hành động, bác Nghiêm cùng những người lính còn sống sót lau vội dòng nước mắt hòa lẫn máu trên khuôn mặt sạm đen vì khói súng. Họ lao vào mâm pháo, kiên cường bám trụ trận địa bão lửa, tiếp tục nạp đạn, hiệu chỉnh thước ngắm và trút bão pháo trừng trị quân thù. Họ chiến đấu không chỉ vì nhiệm vụ, mà còn chiến đấu bằng cả phần sức lực của những người anh em đã nằm lại và những người đang chịu cảnh tù đày.
Những loạt đạn pháo trút xuống Long An năm ấy mang theo cả tình yêu thương và nỗi hận thù khôn nguôi. Cho đến tận ngày hòa bình, khi đã trở về sống giữa sự yên bình của bản Kham, ký ức về những người đồng đội ngã xuống trên mâm pháo Đắk Nông, Long An vẫn vẹn nguyên trong tâm khảm bác Nghiêm. Họ đã gửi lại tuổi xuân nơi đất đỏ miền Nam để bác được sống, được trở về, và để đất nước được trọn vẹn một màu xanh hòa bình.



