NHỮNG NGƯỜI ANH HÙNG ĐÃ HY SINH THẦM LẶNG
Có những cái tên được khắc trên bia đá. Có những cái tên mãi mãi không tìm thấy. Và cũng có những người anh hùng đã ra đi trong lặng lẽ, không kịp để lại một lời từ biệt. Nhưng dù thời gian có trôi qua bao lâu, sự hy sinh của họ vẫn luôn là ngọn lửa bất diệt trong trái tim dân tộc Việt Nam.
Họ từng là những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi – lứa tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Họ cũng có những ước mơ bình dị, có gia đình chờ đợi, có những dự định còn dang dở. Thế nhưng khi Tổ quốc gọi tên, họ sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để bước vào chiến trường, chấp nhận đối mặt với bom đạn, gian khổ và cả sự hy sinh.
Có người ngã xuống nơi chiến hào, có người nằm lại giữa núi rừng Trường Sơn, có người hòa mình vào lòng biển sâu, và cũng có những người đến hôm nay vẫn chưa tìm được hài cốt. Họ đã ra đi trong thầm lặng, không đòi hỏi sự ghi nhận hay vinh quang. Điều duy nhất họ mong mỏi là đất nước được độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình.
Chính từ những sự hy sinh lặng thầm ấy, Tổ quốc đã có được mùa xuân thống nhất. Những con đường hôm nay đông vui, những mái trường rộn rã tiếng cười trẻ thơ, những cánh đồng xanh ngát và nhịp sống bình yên đều được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi thanh xuân của biết bao người anh hùng.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng lòng biết ơn thì không bao giờ được phép nhạt phai. Mỗi nén hương được thắp lên, mỗi nghĩa trang liệt sĩ được chăm sóc, mỗi lần chúng ta cúi đầu trước tượng đài Tổ quốc ghi công đều là lời tri ân gửi đến những người đã hy sinh thầm lặng vì non sông Việt Nam.
Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta không được sống quên quá khứ. Chúng ta không cần cầm súng như cha anh năm xưa, nhưng cần biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm, học tập tốt, lao động tốt và cống hiến bằng tất cả khả năng của mình. Đó là cách thiết thực nhất để tiếp nối ngọn lửa yêu nước mà các thế hệ đi trước đã truyền lại.
Xin nghiêng mình trước anh linh các Anh hùng liệt sĩ – những người đã gửi trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Các anh, các chị có thể đã nằm lại nơi đất mẹ, nhưng tên tuổi và sự hy sinh ấy sẽ mãi được khắc ghi trong lòng mỗi người dân Việt Nam.
Các anh đã chọn ở lại với đất mẹ để đất nước được vươn mình trong hòa bình. Máu của các anh đã hòa vào màu cờ đỏ thắm, để mỗi lá cờ tung bay hôm nay đều mang theo niềm tự hào, lòng biết ơn và lời hứa của thế hệ trẻ: sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy.



