Những người bám trụ giữa lòng địch
Những người bám trụ giữa lòng địch
Sau Tết Mậu Thân 1968, chiến trường Huế bước vào giai đoạn vô cùng khốc liệt. Địch tăng cường các hoạt động truy quét, đánh phá nhằm tiêu diệt cơ sở cách mạng và lực lượng hoạt động bí mật.
Trong hoàn cảnh đó, việc một lực lượng an ninh vũ trang vẫn có thể tồn tại và hoạt động trong lòng thành phố là điều không đơn giản.
Trần Phong cùng đồng đội hiểu rằng nếu rời bỏ địa bàn, nhiều cơ sở sẽ bị mất; nếu không duy trì được mạng lưới, những nhiệm vụ tiếp theo sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Vì vậy, họ tiếp tục bám trụ.
Bám vào nhân dân.
Bám vào cơ sở.
Bám vào địa bàn.
Và bám vào niềm tin rằng ngày giải phóng rồi sẽ đến.
Theo hồi ức của Trần Phong, sau Mậu Thân, địch đánh phá rất ác liệt nhưng lực lượng trinh sát vũ trang nội thành Huế vẫn cùng nhân dân kiên cường bám trụ vùng đồng bằng để hoạt động.
Đối với người hoạt động an ninh bí mật, “bám trụ” không có nghĩa là đứng yên một chỗ. Đó là cả một quá trình liên tục di chuyển, nắm tình hình, bảo vệ cơ sở, tổ chức lực lượng và chờ thời cơ.
Có khi người chiến sĩ vừa hoạt động hôm trước thì hôm sau địa bàn đã bị kiểm soát.
Có khi một cơ sở phải thay đổi cách liên lạc.
Có khi cán bộ phải cải trang, ẩn náu và chờ đợi trong nhiều giờ.
Những công việc ấy ít khi được nhìn thấy trên chiến trường, nhưng lại là phần không thể thiếu của cuộc chiến.
Trần Phong đã cùng đồng đội đi qua những năm tháng như thế.
Đến năm 1971, ông được giao làm Phó ban rồi Trưởng ban An ninh thành phố Huế. Từ đây, trách nhiệm trên vai ông càng lớn hơn. Không chỉ phải bảo đảm an toàn cho bản thân, ông còn phải chịu trách nhiệm về lực lượng, về cơ sở và về các nhiệm vụ chiến đấu của đơn vị.
Một người chỉ huy trong hoàn cảnh chiến tranh phải biết lúc nào tiến, lúc nào giữ, lúc nào chờ đợi. Mỗi quyết định đều có thể liên quan đến tính mạng của đồng đội.
Chính những năm tháng bám trụ ấy đã chuẩn bị cho lực lượng An ninh thành phố Huế bước vào thời điểm quyết định của mùa Xuân năm 1975.
Khi thời cơ đến, những người từng âm thầm hoạt động trong lòng địch sẽ không còn phải ẩn mình nữa.
Họ sẽ bước ra.
Với vũ khí trong tay.
Với bản đồ địa bàn đã ghi nhớ.
Với mạng lưới cơ sở đã được xây dựng.
Và với quyết tâm làm chủ thành phố.



