NHỮNG NGƯỜI BỆNH Ở BỆNH XÁ ĐỨC PHỔ
Giữa chiến trường Đức Phổ, có một nơi mà đối với nhiều thương binh và người dân khi ấy, đó là nơi mang lại hy vọng.
Giữa chiến trường Đức Phổ, có một nơi mà đối với nhiều thương binh và người dân khi ấy, đó là nơi mang lại hy vọng.
Đó là bệnh xá nơi bác sĩ Đặng Thùy Trâm công tác.
Nếu nhìn một bệnh viện ngày nay, chúng ta có thể thấy rất nhiều thiết bị hiện đại, phòng bệnh khang trang, thuốc men đầy đủ.
Nhưng bệnh xá giữa chiến trường năm ấy hoàn toàn khác.
Điều kiện thiếu thốn.
Địa điểm thường xuyên phải thay đổi.
Người thầy thuốc luôn phải cảnh giác.
Mỗi lần có thương binh được đưa đến là một lần chạy đua với thời gian.
Đặng Thùy Trâm hiểu rất rõ điều đó.
Đối với chị, người nằm trước mặt không phải chỉ là một thương binh hay một bệnh nhân.
Đó là một con người đang cần được cứu sống.
Vì thế, chị luôn cố gắng hết sức trong khả năng của mình.
Có những lúc người bác sĩ phải làm việc trong điều kiện mà nếu đặt trong hoàn cảnh bình thường, rất khó có thể tưởng tượng được.
Nhưng chiến trường không cho phép người ta lựa chọn.
Không có phòng mổ hiện đại.
Không có đầy đủ thuốc men.
Không có đội ngũ nhân viên đông đảo.
Chỉ có những người thầy thuốc và những phương tiện ít ỏi.
Trong hoàn cảnh ấy, chuyên môn của người bác sĩ càng trở nên quan trọng.
Nhưng chuyên môn thôi chưa đủ.
Cần có lòng thương người.
Cần có sự bình tĩnh.
Cần có trách nhiệm.
Và cần có ý chí.
Đặng Thùy Trâm có tất cả những điều đó.
Những người từng sống và làm việc cùng chị nhớ đến chị không chỉ bởi chị là một bác sĩ mà còn bởi chị luôn gần gũi với người bệnh.
Chị hiểu rằng một người đang đau đớn không chỉ cần thuốc.
Họ còn cần một người động viên.
Một câu nói bình tĩnh.
Một ánh mắt cảm thông.
Một niềm tin rằng họ sẽ được cứu chữa.
Bệnh xá vì thế không chỉ là nơi chữa bệnh.
Đó còn là nơi thể hiện tình người giữa chiến tranh.
Đặng Thùy Trâm đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho nơi ấy.
Chị đi giữa những căn lán, những con đường rừng, những địa điểm sơ tán, mang theo công việc của người bác sĩ.
Khu di tích ngày nay còn lưu giữ những địa điểm gắn với hoạt động của chị tại Đức Phổ, trong đó có bệnh xá và các địa điểm từng được sử dụng làm cơ sở điều trị, trạm phẫu thuật.
Nếu hỏi điều gì khiến hình ảnh Đặng Thùy Trâm còn sống mãi, có lẽ câu trả lời không chỉ nằm ở sự hy sinh.
Điều quan trọng hơn là cách chị đã sống trước khi hy sinh.
Chị đã sống với nghề bằng trách nhiệm.
Sống với đồng đội bằng tình cảm.
Sống với nhân dân bằng sự tận tụy.
Và sống với đất nước bằng lý tưởng của tuổi trẻ.



