Mẹ Việt Nam Anh hùng

Những người 'chắt thương đau' thành 'nhựa sống'

Những ngày tháng 7 lịch sử là lúc cần sống chậm lại, sâu lắng hơn để chiêm nghiệm về lòng biết ơn, về đức hy sinh, về lẽ sống cống hiến mà các mẹ Việt Nam Anh hùng chính là những biểu tượng sống

Phú Thọ02/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Cao Dương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh kết thúc, không có niềm vui nào bằng ngày đoàn viên, nhưng cũng không có nỗi đau nào bằng nỗi đau trong ngày chiến thắng mà các con không về nữa...

Những tượng đài sống của đức hy sinh

Đã hơn 50 năm kể từ ngày hai con trai lần lượt lên đường ra trận và không trở về, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Sự (102 tuổi, quê xã Hợp Thành, thành phố Hoà Bình, tỉnh Hoà Bình) giờ đây chỉ lặng lẽ gọi các anh về qua những nén nhang

Mẹ Sự có hai con trai hy sinh trong chiến tranh là liệt sỹ Nguyễn Văn Diệu và liệt sỹ Nguyễn Hùng Chước, trong đó liệt sỹ Nguyễn Hùng Chước đã được đưa về an táng tại quê nhà vào năm 2017. Mẹ vẫn còn một người con chưa trở về quê hương, đau đớn hơn cả, gia đình mẹ chỉ nhận được giấy báo tử nhưng không biết anh đã hy sinh khi nào, ở mặt trận nào để tìm và đưa anh về với mẹ.

Lửa chiến tranh đã tắt hàng chục năm, đã chôn vùi rất nhiều thứ, nhưng trong mỗi gia đình liệt sỹ đã nằm lại nơi chiến trường thì vẫn còn nguyên đó những ngọn lửa lòng, người còn sống khóc thương người đã khuất. Dường như có những nỗi đau không bao giờ nguôi...

Gia đình mẹ Sự chọn ngày giỗ liệt sỹ Nguyễn Văn Diệu là ngày nhận được giấy báo tử. Suốt hàng chục năm đằng đẵng, năm nào giỗ anh mẹ cũng thắp nén hương gọi anh, dù đang ở đâu cũng về với mẹ, mẹ vẫn chờ anh, gia đình vẫn chờ anh. Cuộc chia ly của mẹ cho đến giờ, khi mẹ đã hơn 100 tuổi, vẫn chưa hẹn ngày hội ngộ, chỉ biết thân thể của anh đã hòa vào sông núi, vẫn ở đâu đó trên mảnh đất hình chữ S này.

Mẹ Việt Nam Anh hùng: Những người 'chắt thương đau' thành 'nhựa sống' ảnh 1Mẹ Nguyễn Thị Sự đã 102 tuổi vẫn bốc thuốc chữa bệnh cho người dân. (Ảnh: Hồng Kiều/Vietnam+)

Không chỉ là Mẹ Việt Nam Anh hùng, bản thân mẹ Sự cũng tham gia dân quân du kích tại địa phương thời kỳ chống Pháp, được tặng thưởng Huân chương kháng chiến hạng Ba.

Vănhóa Việt Nam

Gần cả cuộc đời mẹ Sự làm nghề bốc thuốc chữa bệnh cho nhân dân. Ngay cả khi gia đình còn nghèo khó, mỗi thang thuốc phải đi cả ngày rừng để hái về băm chặt, phơi khô… chỉ đổi lai được gói bánh, gói kẹo thì mẹ vẫn tần tảo bốc thuốc chữa bệnh để làm phúc, giúp đỡ những người bệnh tật, khó khăn. Đến nay, hơn 100 tuổi và may mắn vẫn đủ khỏe mạnh, minh mẫn để bốc thuốc chữa bệnh cho mọi người, mẹ luôn là tấm gương sáng ngời về lòng tốt, đức hy sinh tại địa phương cho lớp lớp các thế hệ.

Không chỉ mẹ Sự mà còn rất nhiều những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng vẫn đang lặng lẽ cống hiến cho cộng đồng, sẵn sàng đóng góp khi đất nước cần. Trong những ngày cả nước gồng lên chống đại dịch COVID-19, người Mẹ Việt Nam Anh hùng 95 tuổi Ngô Thị Quýt (quận Gò Vấp, Thành phố Hồ Chí Minh) vẫn cần mẫn may hàng trăm chiếc khẩu trang để tặng người nghèo. Mẹ đã lan tỏa tình yêu thương, ấm áp tình người trong gian khó.

Ở Đà Nẵng, Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Chi (91 tuổi ở phường Thanh Bình, quận Hải Châu, Đà Nẵng) có chồng và con trai đầu hy sinh trong chiến tranh, hiện mẹ đang sống với con gái út. Cuộc sống của mẹ không khá giả, nhưng trong đợt phòng chống dịch COVID-19 vừa qua, mẹ đã đem số tiền dành dụm được là 5 triệu đồng ủng hộ phòng chống dịch...

Vănhóa Việt Nam

Có lẽ mỗi người mẹ như mẹ Sự, mẹ Chi là một câu chuyện cuộc đời riêng, nhưng đó cũng là câu chuyện của hàng triệu gia đình Việt Nam. Trong khúc khải hoàn ca chiến thắng, có máu và nước mắt của gần 140.000 Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trong cả nước, những người đã hiến dâng chồng, con, cháu của mình cho cách mạng. Nỗi đau và nước mắt của những Bà mẹ Việt Nam không đo bằng năm tháng, mà đã đo bằng cả cuộc đời.

Bước vào thời bình, vượt qua nỗi đau mất mát, những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng lại tiếp tục cống hiến cho các hoạt động xã hội vì cộng đồng. Mẹ Việt Nam Anh hùng đã thực sự trở thành một tượng đài trong lòng dân tộc, là tấm gương sáng cho các thế hệ noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn