NHỮNG NGƯỜI CHÈO THUYỀN TRÊN NÚI ĐẤT QUẢNG NAM KIÊN CƯỜNG
NHỮNG NGƯỜI CHÈO THUYỀN TRÊN NÚI ĐẤT QUẢNG NAM KIÊN CƯỜNG
NHỮNG NGƯỜI CHÈO THUYỀN TRÊN NÚI ĐẤT QUẢNG NAM KIÊN CƯỜNG
Ký ức của cựu du kích địa phương Nguyễn Thị Tuyết (Huyện Điện Bàn, Quảng Nam)Quảng Nam quê tôi là mảnh đất "trung dũng kiên cường, đi đầu diệt Mỹ". Những năm 1967–1970, địch thực hiện chiến thuật "tìm và diệt", biến vùng quê Điện Bàn thành một bãi đất trống hoang tàn, không một bóng cây, không một mái nhà nguyên vẹn. Để bám trụ và chiến đấu, đội du kích địa phương chúng tôi đã chọn cách sống trong những căn hầm bí mật dưới lòng đất cát bỏng rát.Tôi khi ấy là một cô gái mười sáu tuổi, làm nhiệm vụ giao liên kiêm du kích mật. Ban ngày, tôi cải trang thành người đi mót củi, đi chăn bò để theo dõi di động của các toán lính Mỹ thuộc Sư đoàn Thủy quân lục chiến số 1. Ban đêm, tôi cùng các anh em du kích đào hầm, gài chông, gài mìn tự tạo để chống càn. Đất cát Quảng Nam rất dễ sụt lún, chúng tôi phải dùng những thanh tre già làm vách ngăn, lót tấm bạt ni lông để giữ cho hầm không bị sập đè lên người.Kỷ niệm sâu sắc nhất là trận càn bão táp vào mùa hè năm 1968. Một toán lính Mỹ phát hiện ra dấu vết của căn hầm bí mật nơi tôi và ba chiến sĩ giải phóng đang ẩn nấp. Chúng đứng phía trên cửa hầm, dọa ném lựu đạn cay xuống nếu không ra đầu hàng. Trong bóng tối chật hẹp, ngột ngạt của lòng đất, chúng tôi nắm chặt tay nhau, chuẩn bị tư thế chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Anh đội trưởng khẽ nói: "Tuyết còn nhỏ, nếu có mệnh hệ gì, tụi anh sẽ che chở cho em".Nói rồi, các anh chủ động đẩy nắp hầm lao lên, nổ súng đánh lạc hướng địch để tôi có cơ hội rút lui theo đường hầm ngầm thông ra bờ sông. Các anh đã anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất cát quê hương để cứu mạng tôi. Máu của các anh đã hòa vào đất đai, biến mảnh đất Quảng Nam thành một chiến lũy kiên cường, nơi lòng yêu nước và ý chí bất khuất của con người đã chiến thắng mọi sự bạo tàn của kẻ thù.



