NHỮNG NGƯỜI CHÈO XUỒNG TRÊN SÔNG THẠCH HÃN – LỰC LƯỢNG TIẾP TẾ DUY TRÌ SỰ SỐNG THÀNH CỔ
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, dòng sông Thạch Hãn trở thành ranh giới giữa sự sống và cái chết, nơi chứng kiến một cuộc hành trình tiếp tế bi tráng bậc nhất trong lịch sử chiến tranh Việt Nam. Để duy trì sức chiến đấu cho các chiến sĩ bám trụ trong Thành cổ Quảng Trị trước sức oanh tạc điên cuồng của pháo bầy và máy bay B-52, một đội quân đặc biệt đã được thành lập: những người lái xuồng đêm. Họ là những chiến sĩ hậu cần, những người dân địa phương thông thuộc từng con nước, chấp nhận lao mình vào khúc sông nhuộm đỏ pháo sáng và đạn bom.
Đêm nào cũng vậy, khi màn đêm buông xuống, những chiếc xuồng cao su, xuồng nan chở đầy đạn dược, lương thực và thuốc men lặng lẽ rời bờ phía Bắc. Bầu trời Quảng Trị bị xé toác bởi những loạt bom tọa độ rải thảm, mặt sông Thạch Hãn cuộn sóng, dựng lên những cột nước khổng lồ. Nhiều chiếc xuồng bị trúng đạn nổ tung ngay giữa dòng, máu của những người lái xuồng và các chiến sĩ tải thương hòa vào dòng nước xiết. Nhưng những chiếc xuồng phía sau vẫn kiên cường lao lên, ép mạn vào bờ đá để kịp bốc dỡ hàng hóa và đưa các thương binh nặng về tuyến sau. Họ không có súng lớn để đánh trả máy bay địch, vũ khí của họ chỉ là mái chèo và lòng dũng cảm vô bờ bến. Sự hy sinh thầm lặng của những người lái xuồng trên sông Thạch Hãn chính là bệ đỡ vững chắc, giữ cho ngọn cờ của ta tiếp tục tung bay suốt 81 ngày đêm bão táp giữa lòng Thành cổ.



