Cựu chiến binh

NHỮNG NGƯỜI CHỊ EM TRÊN TUYẾN LỬA

Giữa bom đạn Trường Sơn, tình đồng đội nữ gắn bó như ruột thịt. Họ cùng chia nhau từng ngụm nước, từng bát cơm, từng cơn sốt rét. Đó là ký ức sâu đậm nhất trong đời lính của bác Nguyễn Thị Mai.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đơn vị vận tải thuộc Đoàn 559, bên cạnh những người lính nam còn có rất nhiều nữ chiến sĩ. Họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau, nhưng khi đã khoác chung màu áo lính, tất cả trở thành chị em một nhà.

Bác Nguyễn Thị Mai nhớ nhất là tổ vận tải nữ của mình, nơi mỗi người vừa là đồng đội, vừa là chỗ dựa tinh thần cho nhau giữa núi rừng hiểm trở.

“Lúc ốm đau, không có người thân bên cạnh,” bác kể, “chỉ có đồng đội chăm sóc nhau.”

Sốt rét là căn bệnh ám ảnh nhất. Có những đêm, một chị trong tổ lên cơn sốt cao, người run lẩy bẩy, môi tái nhợt. Bác Mai và các chị em khác thay nhau quạt mát, nấu nước gừng, đắp chăn, thức trắng đêm trông nom.

Có lần, trong một chuyến gánh hàng vượt dốc cao, một chị trượt chân ngã, gùi hàng đè lên người. Cả tổ lập tức dừng lại, cùng nhau đưa chị vào chỗ an toàn, kiểm tra vết thương rồi chia lại hàng để tiếp tục nhiệm vụ.

“Không ai nghĩ đến việc bỏ nhiệm vụ,” bác nói. “Nhưng càng không ai nghĩ đến việc bỏ đồng đội.”

Trong những giờ nghỉ hiếm hoi, chị em ngồi bên nhau vá áo, kể chuyện quê, có khi khe khẽ hát những bài hát dân ca quen thuộc. Tiếng hát nhỏ thôi, nhưng đủ làm dịu đi nỗi căng thẳng của chiến tranh.

Có những đồng đội nữ đã mãi mãi nằm lại Trường Sơn. Mỗi lần nhắc đến, bác Mai lặng đi. Những cái tên, những khuôn mặt trẻ trung năm nào vẫn còn nguyên trong ký ức.

“Họ không kịp trở về,” bác nghẹn ngào, “nhưng chúng tôi luôn mang họ theo trong tim.”

Tình đồng đội ấy, theo bác Mai, là thứ tình cảm thiêng liêng nhất mà chiến tranh để lại, không gì có thể thay thế được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG NGƯỜI CHỊ EM TRÊN TUYẾN LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa