Những người chứng kiến giây phút đất nước khải hoàn và sau đó tiếp tục cầm súng bảo vệ nền độc lập vừa mới nảy mầm
Trong dòng chảy lịch sử của quê hương Tân Đức Tây, đồng chí Huỳnh Thạch Liên (sinh năm 1958) thuộc về một thế hệ đặc biệt: những người chứng kiến giây phút đất nước khải hoàn và sau đó tiếp tục cầm súng bảo vệ nền độc lập vừa mới nảy mầm. Tham gia cách mạng từ năm 1975 đến 1981, sáu năm ấy là khoảng thời gian rèn luyện bản lĩnh của một người lính trong giai đoạn đất nước chuyển mình đầy gian khó. "Tôi bước chân vào con đường cách mạng năm 1975, khi đất nước vừa vỡ òa trong niềm hạnh phúc thống nhất. Ở tuổi 17 đầy nhiệt huyết, rời mảnh đất Tân Đức Tây, tôi mang theo niềm tự hào của người lính trẻ đi xây dựng và bảo vệ thành quả cách mạng. Giai đoạn từ 1975 đến 1981 không còn là những trận đánh tổng lực như trước, nhưng lại là những năm tháng đối mặt với bao thử thách mới của thời hậu chiến và những xung đột biên giới phía Tây Nam. Tôi nhớ những chuyến hành quân dài dằng dặc, những ngày băng rừng, lội suối để truy quét tàn quân, giữ gìn sự bình yên cho từng xóm nhỏ. Khó khăn khi ấy là cái đói, là thiếu thốn quân trang và những trận ốm rừng hành hạ, nhưng tình đồng đội giữa những người lính trẻ chúng tôi vẫn nồng đượm như bát nước chè xanh quê nhà. Sáu năm quân ngũ, tôi đã trưởng thành từ một chàng trai làng thành một người chiến sĩ dạn dày sương gió. Khi hoàn thành nhiệm vụ trở về vào năm 1981, hành trang của tôi không có gì quý giá hơn là lòng trung thành và ý thức trách nhiệm với quê hương. Với tôi, sáu năm ấy chính là thước đo của lòng yêu nước, là khoảng thời gian mà tôi


