Những người con An Lão từ Chùa Câu Đông bước vào lửa đạn
Kính thưa thầy cô và các bạn!
Mỗi lần nhắc đến những năm tháng chiến tranh, em lại nhớ đến một câu chuyện có thật trên chính mảnh đất An Lão quê em – câu chuyện về những người du kích quyết tử được thành lập tại Chùa Câu Đông.
Năm 1953, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn ác liệt. Để bảo vệ quê hương và phối hợp với bộ đội chủ lực, tại Chùa Câu Đông, xã Quang Trung, huyện An Lão, một đội du kích quyết tử đã được thành lập.
Họ đều là những người con bình dị của quê hương: có người là nông dân, có người mới ngoài đôi mươi. Ban ngày, họ vẫn lao động sản xuất như bao người khác. Đêm xuống, họ bí mật nhận nhiệm vụ, mang theo vũ khí thô sơ, vượt qua đồng ruộng, bến sông để phục kích quân địch.
Những trận đánh trên sông Văn Úc và dọc tuyến Quốc lộ 10 đã khiến quân Pháp nhiều lần thất bại. Các chiến sĩ du kích không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm mà còn bằng sự mưu trí, tận dụng từng bờ tre, từng con mương, từng khúc sông quen thuộc của quê hương để đánh địch.
Có những người ra đi mà không hẹn ngày trở về. Có những người mang trên mình thương tích suốt đời. Nhưng không ai lùi bước, bởi họ đều có chung một niềm tin: phải giành lại độc lập để quê hương được bình yên.
Nhờ sự góp sức của những đội du kích địa phương như ở Chùa Câu Đông, phong trào kháng chiến tại An Lão ngày càng phát triển, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.
Ngày nay, Chùa Câu Đông vẫn còn đó như một chứng nhân lịch sử. Mỗi mái ngói, mỗi gốc cây đều gợi nhớ về một thời hoa lửa, khi những người con An Lão đã sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ và tính mạng để đổi lấy nền hòa bình hôm nay.
Câu chuyện ấy giúp em hiểu rằng lòng yêu nước không phải lúc nào cũng được thể hiện bằng những điều lớn lao. Đó có thể là sự dũng cảm đứng lên khi Tổ quốc cần, là tinh thần đoàn kết và ý chí không khuất phục trước mọi gian khổ. Đó cũng là bài học quý giá mà thế hệ trẻ hôm nay cần gìn giữ và tiếp nối.
Xin trân trọng cảm ơn!



