NHỮNG NGƯỜI CON GÁI CỦA TUỔI HAI MƯƠI
Phạm Thị Duyên và những cô gái cùng tuổi từng rời quê để tham gia Thanh niên xung phong. Họ mang theo tuổi trẻ, lòng nhiệt huyết và niềm tin vào ngày hòa bình. Sau hơn nửa thế kỷ, ký ức về những người bạn năm ấy vẫn nguyên vẹn.
Bà Phạm Thị Duyên thường gọi thế hệ mình là những người con gái của tuổi hai mươi.
Ở tuổi ấy, họ có thể chọn cuộc sống bình thường nhưng lại tình nguyện lên đường.
Những ngày đầu xa nhà, ai cũng nhớ gia đình. Nhưng công việc khiến họ nhanh chóng thích nghi.
Họ học cách chịu đựng thiếu thốn, làm việc tập thể và hỗ trợ nhau.
Có những buổi tối cả nhóm cùng ngồi kể về ước mơ sau chiến tranh. Người muốn trở thành giáo viên, người muốn làm công nhân, người chỉ mong được trở về quê.
Không phải ước mơ nào cũng thành hiện thực.
Một số người đã không trở về.
Duyên luôn nhớ những người bạn ấy.
Sau chiến tranh, bà sống tại phường Hồng Bàng. Mỗi khi gặp lại đồng đội, bà thường nhắc tên từng người.
Bà nói: “Chúng tôi không muốn quên ai cả.”
Đó là cách bà gìn giữ ký ức của tuổi trẻ.



