Khác

NHỮNG NGƯỜI CON GÁI GIỮ ĐƯỜNG

Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương

Hải Phòng22/08/2026Đồng Thị Như Quỳnh (Phường Trần Hưng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG NGƯỜI CON GÁI GIỮ ĐƯỜNG

Trong những năm chiến tranh, bảo đảm giao thông trên tuyến Trường Sơn là nhiệm vụ sống còn.

Mỗi khi máy bay đánh phá, đường bị cắt. Những hố bom sâu xuất hiện trên mặt đường. Những cây cầu bị phá hỏng. Xe vận tải không thể đi qua.

Nhưng hàng hóa vẫn phải đến chiến trường.

Bộ đội vẫn phải hành quân.

Vì vậy, ngay sau mỗi trận bom, lực lượng thanh niên xung phong lại có mặt.

Nguyễn Thị Bích Thuận là một trong những người trẻ từng tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường chiến lược ấy.

Những người làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông thường phải làm việc dưới áp lực rất lớn.

Bom có thể tiếp tục rơi bất cứ lúc nào.

Một quả bom chưa nổ có thể nằm ngay dưới lớp đất mà họ đang đào.

Có những ngày họ phải làm việc liên tục để mở đường cho xe qua.

Có những đêm chỉ có ánh sáng yếu ớt của đèn pin hoặc những tín hiệu được sử dụng để dẫn đường.

Đối với những người trẻ ấy, “giữ đường” đồng nghĩa với việc giữ mạch giao thông.

Mỗi chuyến xe vượt qua được một trọng điểm nghĩa là thêm một lượng hàng hóa, lương thực, thuốc men và vũ khí được đưa vào chiến trường.

Vì vậy, những người thanh niên xung phong không trực tiếp chiến đấu trên tuyến đầu nhưng nhiệm vụ của họ có ý nghĩa đặc biệt.

Trong nhiều năm, lịch sử thường được kể qua những trận đánh và những vị tướng. Nhưng Trường Sơn cho thấy chiến tranh còn được quyết định bởi hàng vạn con người vô danh.

Họ là người sửa đường.

Là người lái xe.

Là người tải thương.

Là người phá bom.

Là người dẫn đường.

Và là những cô gái thanh niên xung phong.

Nhiều người trong số họ trở về sau chiến tranh nhưng mang theo thương tật và ký ức không thể xóa.

Những người không trở về thì nằm lại ở những địa danh như Đồng Lộc, Truông Bồn, Khe Sanh và nhiều nơi khác trên dãy Trường Sơn.

Ngày nay, khi nhắc đến họ, chúng ta không chỉ nên nhớ đến sự hy sinh.

Cần nhớ cả những ước mơ mà họ từng có.

Bởi mỗi người lính, mỗi thanh niên xung phong đều từng là một người trẻ bình thường.

Họ có thể đã có những dự định cho tương lai.

Nhưng chiến tranh đã khiến họ đặt tương lai của đất nước lên trước tương lai của bản thân.

Đó là lý do những câu chuyện về thanh niên xung phong vẫn còn giá trị cho đến hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn