Bài viết

Những người con Khả Cửu

Nhắc đến những người con của quê hương Khả Cửu đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc, nhiều người vẫn nhớ đến ông Hà Đức Thanh, sinh năm 1955, người con của thôn Bái. Dù năm tháng đã lùi xa, trong ký ức của ông vẫn nguyên vẹn hình ảnh những thanh niên của bản làng cùng khoác ba lô lên đường với một niềm tin giản dị: đất nước bình yên thì quê hương mới có ngày no ấm.

Phú Thọ03/08/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những người con Khả Cửu

(Nhân vật: Ông Hà Đức Thanh)

Nhắc đến những người con của quê hương Khả Cửu đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc, nhiều người vẫn nhớ đến ông Hà Đức Thanh, sinh năm 1955, người con của thôn Bái. Dù năm tháng đã lùi xa, trong ký ức của ông vẫn nguyên vẹn hình ảnh những thanh niên của bản làng cùng khoác ba lô lên đường với một niềm tin giản dị: đất nước bình yên thì quê hương mới có ngày no ấm.

Những năm đầu thập niên 1970, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên khắp núi rừng. Khắp các bản làng của Khả Cửu, từ Bái, Măng Chẵng, Vừn Muỗng đến Bương, Chuôi…, nhiều chàng trai gác lại ước mơ tuổi trẻ để viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Trong số đó có Hà Đức Thanh.

Sáng ngày lên đường, cả thôn Bái tiễn những người lính trẻ ra đầu bản. Người mẹ gói nắm cơm nếp, người cha lặng lẽ buộc lại quai ba lô, còn bà con mang theo những lời chúc bình an.

Ông Thanh nhớ mãi lời dặn của cha:

"Con hãy sống xứng đáng là người con của Khả Cửu. Dù ở đâu cũng phải giữ gìn danh dự của quê hương."

Lời dặn ấy theo ông trong suốt những năm tháng quân ngũ.

Ở đơn vị, ông cùng đồng đội trải qua biết bao cuộc hành quân, những đêm gác giữa núi rừng và những ngày đối mặt với muôn vàn gian khó. Có lúc thiếu nước uống, thiếu lương thực, có lúc nhiều ngày liền không nhận được thư nhà.

Nhưng mỗi khi nhớ quê hương, ông lại kể với đồng đội về Khả Cửu – nơi có những mái nhà sàn nép bên sườn núi, những cánh rừng xanh, tiếng cồng chiêng trong lễ hội và những con người chân chất, nghĩa tình.

Ông thường nói:

"Quê tôi nghèo, nhưng giàu tình người. Chính điều đó đã cho tôi thêm sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn."

Điều khiến ông xúc động nhất là tình đồng đội.

Trong những ngày gian khổ, mọi người luôn chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, sẵn sàng che chở cho nhau trước hiểm nguy.

Ông hiểu rằng chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi lòng dũng cảm của mỗi cá nhân, mà còn bởi sức mạnh của tập thể và niềm tin son sắt vào Tổ quốc.

Ngày hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương, ông Thanh đứng rất lâu trước cổng làng.

Con đường đất năm xưa đã đông vui hơn.

Tiếng trẻ em cười vang trên sân trường.

Khói bếp chiều bay lên từ những mái nhà sàn.

Ông xúc động nhận ra rằng, điều mình cùng đồng đội gìn giữ không chỉ là từng tấc đất biên cương, mà còn là cuộc sống bình yên của quê hương.

Sau khi trở về, ông tích cực lao động sản xuất, tham gia các phong trào ở địa phương, động viên con cháu chăm học và sống có trách nhiệm.

Mỗi dịp gặp gỡ thanh niên, ông đều kể về những người con Khả Cửu đã lên đường năm ấy.

Ông nói:

"Không phải ai cũng trở thành anh hùng, nhưng mỗi người đều có thể sống xứng đáng với quê hương bằng sự trung thực, cần cù và tinh thần cống hiến."

Đối với ông Hà Đức Thanh, niềm tự hào lớn nhất không phải là những năm tháng khoác áo lính, mà là được chứng kiến quê hương Khả Cửu từng ngày đổi mới, những con đường rộng mở, trẻ em được học hành và cuộc sống của bà con ngày càng ấm no.

Ông tin rằng, truyền thống của những người con Khả Cửu sẽ luôn được các thế hệ tiếp nối, bằng lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí vươn lên xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Thông điệp: Mỗi người con của Khả Cửu đều mang trong tim tình yêu quê hương và trách nhiệm với đất nước. Dù trong chiến tranh hay thời bình, tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm và sự cống hiến chính là những giá trị quý báu được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn