NHỮNG NGƯỜI CON RA ĐI TỪ MỘT MÁI NHÀ – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG DƯƠNG THỊ LIỄU
Tôi về xã An Trường, huyện Càng Long vào một buổi chiều lặng gió. Con đường đất nhỏ dẫn qua những hàng dừa, những mái nhà thấp thoáng sau vườn cây – tất cả bình yên đến mức khó tin rằng nơi đây từng trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt. Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm, tôi đã đi qua nhiều vùng đất, nghe nhiều câu chuyện. Nhưng mỗi lần dừng lại trước một cái tên, một cuộc đời, lòng tôi vẫn không khỏi chùng xuống. Và lần này, là câu chuyện về Mẹ Dương Thị Liễu.
Tôi về xã An Trường, huyện Càng Long vào một buổi chiều lặng gió. Con đường đất nhỏ dẫn qua những hàng dừa, những mái nhà thấp thoáng sau vườn cây – tất cả bình yên đến mức khó tin rằng nơi đây từng trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt. Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm, tôi đã đi qua nhiều vùng đất, nghe nhiều câu chuyện. Nhưng mỗi lần dừng lại trước một cái tên, một cuộc đời, lòng tôi vẫn không khỏi chùng xuống.
Và lần này, là câu chuyện về Mẹ Dương Thị Liễu.
Mẹ sinh năm 1918, một người phụ nữ Kinh hiền hậu, gắn bó cả đời với mảnh đất An Trường. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Dài, sinh được bảy người con – sáu trai, một gái. Một mái nhà đông đúc, nơi từng có tiếng cười vang lên giữa những ngày lao động bình dị.
Nhưng rồi chiến tranh đến.
Người dân nơi đây kể rằng, mẹ là người tảo tần, sống vì gia đình, vì con cái. Nhưng cũng chính trong sự giản dị ấy, mẹ đã nuôi dạy nên những người con mang trong mình tinh thần dũng cảm và trách nhiệm với quê hương.
Người con trai – Nguyễn Văn Đèo, sinh năm 1944 – tham gia cách mạng năm 1965, là Tiểu đội trưởng du kích ấp 7. Anh chiến đấu ngay trên chính mảnh đất quê hương, nơi từng con đường, từng bờ kênh đều quen thuộc.
Ngày 26 tháng 4 năm 1969, khi được phân công đi nhận chất nổ phục vụ chiến đấu, trong lúc chờ cấp phát, địch bất ngờ đổ quân. Anh đã hy sinh.
Tin dữ đến, mẹ lặng đi.
Người con trai mà mẹ từng nhìn thấy lớn lên từng ngày, nay đã mãi mãi không trở về.
Nhưng chiến tranh không dừng lại ở đó.
Người con trai thứ hai – Huỳnh Văn Đực, còn gọi là Bảy Điệp, sinh năm 1945 – tham gia cách mạng từ năm 1965. Anh là Thượng sĩ trinh sát của Trung đoàn 4, một người lính hoạt động nơi tuyến đầu, nơi mỗi bước đi đều đối mặt với hiểm nguy.
Ngày 31 tháng 1 năm 1968, anh hy sinh.
Hai người con. Hai lần tiễn biệt.
Tôi đứng giữa An Trường hôm nay, nghe gió thổi qua những hàng cây mà lòng nặng trĩu. Một người mẹ đã sinh ra bảy người con, nuôi dưỡng từng đứa trưởng thành, để rồi chiến tranh mang đi hai người con trai – những người đã dâng hiến tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.
Người dân trong xã nói với tôi: “Mẹ Liễu sống hiền lắm, không thấy than gì hết…”
Có lẽ, chính sự lặng lẽ ấy đã làm nên велич đại của mẹ.
Mẹ không cầm súng, nhưng đã góp phần giữ đất bằng chính sự hy sinh của gia đình mình. Mẹ không ra chiến trường, nhưng lại gửi đi những người con dũng cảm nhất.
Những năm tháng sau đó, mẹ sống trong sự giản dị, không một lời kể công. Nhưng trong lòng người dân An Trường, mẹ là một tượng đài – một người mẹ đã chịu đựng nỗi đau đến tận cùng mà vẫn âm thầm, bền bỉ.
Ngày 26 tháng 3 năm 2014, mẹ được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Một danh hiệu cao quý, nhưng có lẽ không thể nói hết những gì mẹ đã trải qua.
Tôi rời An Trường khi hoàng hôn buông xuống. Ánh nắng cuối ngày phủ lên những mái nhà một màu vàng dịu, bình yên đến lạ.
Tôi chợt nghĩ, từ một mái nhà nhỏ bé ấy, đã có những người con ra đi – mang theo tuổi trẻ, mang theo cả niềm tin của một người mẹ.
Họ đã ngã xuống, nhưng từ đó, quê hương được giữ lại.
Và hình ảnh của mẹ Dương Thị Liễu… vẫn ở đó, lặng lẽ như đất, nhưng bền bỉ và thiêng liêng – mãi mãi sống trong lòng những người ở lại.



