Những người con Sơn Tây ngã xuống trong mưa bom năm 1965
Những người con Sơn Tây ngã xuống trong mưa bom năm 1965
Những người con Sơn Tây ngã xuống trong mưa bom năm 1965
Những năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc, vùng đất Sơn Tây – Hương Sơn cũng trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt. Bom đạn không chỉ dội xuống các tuyến giao thông mà còn trút xuống khu dân cư, ruộng đồng, trường học, với âm mưu cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam.
Trong bối cảnh ấy, nhiều thanh niên Sơn Tây đã lên đường nhập ngũ, mang theo lời hẹn ước giản dị: “Đi đánh giặc rồi sẽ về”. Nhưng không phải ai cũng trở về.
Những cái tên như Trần Văn Tường (hy sinh 5.1965), Đặng Văn Tý (10.1965), Nguyễn Mãn (9.1965)… đã mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân.
Họ ra đi khi còn rất trẻ, có người mới ngoài hai mươi, có người vừa rời ghế học trò. Không ai biết chính xác họ đã ngã xuống ở chiến trường nào, nhưng điều chắc chắn là họ đã hy sinh trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Ở quê nhà, những người mẹ, người vợ, người thân vẫn ngày ngày ngóng tin. Những bữa cơm vắng người, những mái nhà lặng im… trở thành nỗi đau âm thầm nhưng bền bỉ.
Câu chuyện của họ không chỉ là sự hy sinh cá nhân, mà là minh chứng cho một thế hệ thanh niên Sơn Tây đã dâng hiến trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.



