NHỮNG NGƯỜI ĐÃ ĐỂ LẠI TUỔI XUÂN TRÊN CÁT TRẮNG
Có những vùng đất được nhớ đến bởi cảnh đẹp.
Có những vùng đất được nhớ đến bởi những công trình.
Còn Bình Dương được nhớ đến trước hết bởi những con người.
Hơn 4.700 người con của xã đã hy sinh trong chiến tranh. Nhiều gia đình mất đi những người thân yêu nhất. Có những người mẹ mất con, vợ mất chồng, trẻ nhỏ mất cha.
Nhưng giữa những mất mát ấy, một thế hệ vẫn đứng lên.
Trần Thị Cúc là một trong những người đã gửi lại tuổi xuân cho Bình Dương.
Mười lăm tuổi, bà bước vào cách mạng. Những năm tháng sau đó là những trận đánh, những lần trinh sát, những chuyến đưa thương binh và những lần đối diện với quân thù.
Bà từng cải trang thành người dân, dụ xe tăng vào bãi mìn. Từng bị bắt và đánh đập. Từng đứng giữa lằn ranh sống chết nhưng vẫn không khai báo.
Những chiến công của bà trở thành một phần lịch sử Bình Dương.
Nhưng không chỉ những người trực tiếp cầm súng mới là anh hùng.
Những người mẹ, người chị, người nông dân cũng góp phần vào cuộc chiến.
Có người hy sinh khi đang cấy lúa.
Có gia đình nhường nhà để cán bộ trú ẩn.
Có những người phụ nữ bị bắt, bị tra tấn nhưng vẫn bảo vệ bí mật cách mạng.
Tất cả tạo nên một Bình Dương không chịu khuất phục.
Sau chiến tranh, những người sống sót lại tiếp tục hy sinh theo một cách khác: làm việc, sản xuất và dựng lại quê hương.
Từ cát trắng mọc lên màu xanh.
Từ đổ nát mọc lên những mái nhà.
Từ ký ức đau thương mọc lên một thế hệ mới.
Bình Dương hôm nay chính là lời hồi đáp đẹp nhất dành cho những người đã nằm xuống.


