Những người đã gửi tuổi xuân lại trên đường 1C
Có những con đường được ghi nhớ bằng những địa danh.
Nhưng cũng có những con đường được nhớ bằng tên của những con người đã nằm lại trên đó.
Đường 1C là một trong những con đường như vậy.
Trong những năm chiến tranh, tuyến đường này trở thành tuyến vận tải quan trọng đưa vũ khí, lương thực và cán bộ về Tây Nam Bộ.
Những người làm nhiệm vụ trên tuyến đường ấy phần lớn còn rất trẻ.
Lê Thị Hương tham gia khi mới 16 tuổi.
Tuổi trẻ của bà gắn với những chuyến xuồng vượt sông, những đoạn đường rừng lầy lội và những ngày tháng sống giữa bom đạn.
Mỗi người mang hàng chục kilôgam trên vai.
Có những đoạn phải lội qua kênh Vĩnh Tế.
Có những lúc máy bay B52 liên tục oanh tạc.
Có những đêm biệt kích phục kích ngay trên tuyến vận tải.
Và có những người đồng đội đã mãi mãi không trở về.
Nhưng sự hy sinh của họ không khiến tuyến đường dừng lại.
Ngược lại, mỗi mất mát càng khiến những người còn sống quyết tâm đưa hàng đến chiến trường.
Đường 1C vì thế được ví như Trường Sơn giữa đồng bằng.
Nó được làm nên không chỉ bởi những con kênh, cánh rừng hay con đường đất, mà bởi mồ hôi, máu và tuổi xuân của cả một thế hệ.



