NHỮNG NGƯỜI DÂN THƯỜNG LÀM NÊN ĐIỀU PHI THƯỜNG
Trong trận giữ làng, không chỉ có bộ đội và du kích, mà còn có những người dân bình thường đã làm nên những việc phi thường, góp phần quyết định thắng lợi.
Nhắc đến chiến công, người ta thường nghĩ đến người cầm súng. Nhưng trong ký ức ông Võ Ngọc Thanh, những người dân thường mới là chỗ dựa thầm lặng nhưng bền bỉ nhất.
Đó là người mẹ giấu chiến sĩ dưới hầm bí mật, là ông lão canh gác đầu làng, là chị phụ nữ gánh cơm vượt qua làn đạn. Họ không mang quân hàm, không có vũ khí, nhưng mỗi hành động đều mang ý nghĩa sống còn.
Ông Thanh còn nhớ một cụ già trong làng, ban ngày vẫn chống gậy ra đồng, ban đêm lặng lẽ dẫn đường cho bộ đội qua những lối mòn quen thuộc. Khi bị hỏi, cụ chỉ nói: “Làng mình thì mình giữ”.
Có những người chưa từng nổ một phát súng, nhưng đã góp phần cứu sống cả tổ chiến đấu bằng cách báo động kịp thời khi địch xuất hiện. Có những bà mẹ nhịn ăn để dành phần cho du kích, coi đó là chuyện hiển nhiên.
Trong trận đánh, khi đạn dược cạn dần, chính dân làng đã tiếp tế, chuyển vũ khí, cứu thương. Họ làm tất cả bằng sự bình tĩnh lạ thường, như thể việc bảo vệ làng là bản năng.
Điều khiến ông Thanh xúc động nhất là sau chiến thắng, không ai nhận công. Mọi người lại trở về với công việc thường ngày, coi những việc đã làm như bổn phận tự nhiên.
“Nếu không có dân, chúng tôi không trụ nổi,” ông Thanh khẳng định.
Những người dân ấy không có tên trong sách giáo khoa, nhưng họ đã viết nên lịch sử bằng chính cuộc đời mình. Và với ông Thanh, đó mới là điều phi thường nhất của chiến tranh nhân dân.



