Cựu chiến binh

Những Người Đi Gom Nhặt Hoà Bình

Trong ngày lên đường nhập ngũ, Lê Hải Đăng mang theo niềm tự hào, sự háo hức và tinh thần quyết tâm của một người trẻ sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Khoác lên mình màu xanh áo lính, Đăng hiểu rằng phía trước sẽ có những khó khăn, thử thách, nhưng bằng sức trẻ, ý chí và tinh thần trách nhiệm, anh tin mình sẽ vượt qua để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

An Giang22/08/2026Nguyễn Thu Tâm (Đoàn xã Đông Thái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những Người Đi Gom Nhặt Hoà Bình

Tiếng chuông báo thức 4 giờ sáng vang lên giữa cái lạnh đẫm sương của vùng biên giới Hà Tiên. Nam – chàng binh nhất tuổi hai mươi, quê An Biên nhỏm dậy, nhanh chóng vuốt lại nếp áo chấn thủ. Hôm nay là một ngày đặc biệt: Đội K92 của anh sẽ tiếp tục chuyến tìm kiếm hài cốt liệt sĩ dọc dải biên giới Việt Nam – Campuchia.

Giữa thời bình, khi bạn bè cùng lứa đang tất bật với phố thị hay những chuyến du lịch xa, Đăng khoác lên mình chiếc áo xanh sương gió, đồng hành cùng những người đồng đội Đội K92. Công việc của họ không có tiếng súng, nhưng mỗi bước chân đều mang sức nặng của lịch sử và sự tri ân.

Chuyến đi hôm ấy đưa cả đội vào sâu trong một thung lũng giáp ranh, nơi ngày xưa từng là căn cứ ác liệt. Con đường vào gò cao chất ngất những bụi tre gai và đầm lầy ngập mặn. Nam cùng các anh chiến sĩ thồ trên lưng hành lý, cuốc xẻng và cả tâm nguyện của hàng trăm gia đình liệt sĩ chưa tìm được người thân.

Đến tọa độ do người dân địa phương cung cấp, anh đội trưởng phát lệnh đào thăm dò. Cái nắng cháy da của vùng biên giới Kiên Giang đổ xuống. Những lưỡi xẻng cắm sâu vào lòng đất phèn chua. Đăng mồ hôi nhễ nhại, đôi bàn tay phồng rộp qua nhiều ngày đào xới nhưng ánh mắt vẫn đau đáu nhìn xuống từng lớp đất vừa xới lên.

"Dừng lại! Có dấu hiệu rồi!" – Tiếng anh đội trưởng vang lên vang rảnh.

Cả đội lập tức cẩn trọng. Thay vì xẻng, họ dùng cọ nhỏ và từng chiếc thìa ngắn để tỉ mỉ chắt chiu từng vốc đất. Dưới lớp bùn xám, những di vật dần lộ ra: một mảnh tăng bạt đã mục rỗng, vài cái cúc áo nhôm xỉn màu, chiếc lược nhựa gãy đôi và những đoạn xương đã hóa thạch theo thời gian.

Đăng cẩn thận dùng chiếc cọ nhỏ quét sạch lớp bụi bẩn bám trên mảnh xương. Khoảnh khắc ấy, lòng anh thắt lại. Người nằm xuống đây có lẽ cũng chỉ bằng tuổi anh bây giờ, đã gác lại tuổi xuân và hoài mộng để bảo vệ từng gót chân quê hương.

Lễ truy điệu nhỏ được tổ chức ngay tại mâm đất biên giới. Lá quốc kỳ đỏ thắm được trải cẩn thận lên tiểu quách. Đăng cùng đồng đội đứng nghiêm trang, giơ tay chào theo nghi thức quân đội giữa không khí tĩnh mịch của rừng già. Không có tiếng súng gầm vang, chỉ có tiếng gió rì rào qua kẽ lá như lời thì thẩm của những người anh hùng trở về với đất mẹ.

Chiều muộn, đoàn quân K92 lại lặng lẽ bước đi trên con đường mòn biên giới. Bờ vai Đăng như nhẹ nhõm hơn, dù chặng đường phía trước vẫn còn vô vàn những tọa độ đang chờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn