NHỮNG NGƯỜI ĐI QUA KHÓI LỬA
Sáng thứ 2 ấy, sân trường THPT Tiên Du số 1 như lặng đi khi những bác thương binh, cựu thanh niên xung phong bước lên bục trò chuyện. Không cần những lời giới thiệu cầu kỳ, chỉ cần thấy vết sẹo dài trên cánh tay, ánh mắt sáng nhưng đượm buồn của các bác, em đã cảm nhận được một lịch sử đang sống trước mắt mình.
Bác thương binh Nguyễn Văn Sự, quê Nam Định, kể rằng năm 18 tuổi bác xung phong ra chiến trường Quảng Trị. “Ngày ấy, tụi bác mang trong tim một lý tưởng rất đơn giản: đánh giặc để đất nước được yên bình.”
Một quả pháo rơi, bác mất đi một cánh tay. Khi tỉnh dậy giữa bệnh viện dã chiến, bác nhìn những đồng đội không còn trở về, chỉ biết nén nước mắt mà hứa: “Nếu còn sống, sẽ sống cho cả phần của những người đã nằm lại.”
Cạnh bác Sự là cô Võ Thị Tần – nữ thanh niên xung phong trong tiểu đội 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc. Khi tiếng bom xé nát bầu trời, các chị vẫn kiên cường lấp hố, giữ đường thông cho xe qua. Mười cô gái trẻ, tuổi đôi mươi, đã ngã xuống giữa giao lộ của khói lửa, nhưng ánh mắt họ như vẫn dõi theo đoàn xe chở hàng ra tiền tuyến.
Một bác cựu TNXP nói chậm rãi:
“Hồi ấy, tuổi trẻ bọn bác chỉ có một lựa chọn – đó là tiến lên. Không sợ chết, chỉ sợ Tổ quốc chưa độc lập.”
Ngồi dưới hàng ghế học sinh, em bỗng thấy sống mũi cay cay. Thật khó tin, những người từng sống giữa bom đạn ấy giờ lại ngồi trước mặt mình, hiền từ và ấm áp như những người ông, người bà.
Nhưng trong mỗi lời kể của họ, em nghe rõ tiếng vọng của thời hoa lửa – tiếng của lòng yêu nước, của sự hi sinh, của những năm tháng không thể nào quên.
Rời buổi trò chuyện, em tự hỏi:
Liệu thế hệ chúng em – những học sinh hôm nay – có đủ can đảm, đủ lý tưởng như thế hệ đi trước không?
Bác Sự mỉm cười bảo: “Các cháu không phải ra chiến trường nữa, nhưng phải học thật giỏi, sống tử tế, làm việc có ích – đó cũng là chiến đấu đấy.”
Câu nói ấy khiến em hiểu rằng, “đi qua khói lửa” không chỉ là chuyện của quá khứ. Nó là lời nhắc cho hiện tại – rằng lòng yêu nước không bao giờ cũ, chỉ cần ta biết giữ và truyền đi.



