NHỮNG NGƯỜI ĐI QUA LỬA ĐẠN
Ông Nguyễn Quang Nhật sinh năm 1949, quê ở Trấn Yên, Yên Bái – vùng đất trung du hiền hòa, nơi tuổi thơ ông gắn với nương rẫy, con suối nhỏ và những buổi chiều yên ả. Nhưng đất nước những năm ấy chưa kịp yên bình để giữ trọn một tuổi trẻ. Năm 1967, vừa tròn mười tám tuổi, ông rời quê, khoác ba lô lên đường nhập ngũ, mang theo trong tim lời dặn dò lặng lẽ của gia đình và niềm tin giản dị của người thanh niên thời chiến: đi để Tổ quốc được sống. Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi thử thách không ngơi nghỉ. Từ một tân binh, ông dần quen với kỷ luật thép, với những đêm hành quân xuyên rừng, với tiếng bom gầm thay cho tiếng gà gáy mỗi sớm. Chiến tranh không cho phép người lính yếu lòng. Trong lửa đạn, ông trưởng thành nhanh hơn tuổi, rồi được giao trọng trách Trung đội trưởng – người trực tiếp chỉ huy đồng đội giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Ở chiến trường, ông và đồng đội gắn bó với nhau không chỉ bằng mệnh lệnh, mà bằng tình đồng chí sâu nặng. Chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt, họ bước qua những mất mát mà đôi khi không kịp gọi tên. Có những đồng đội nằm lại giữa rừng sâu, không kịp trở về, để lại trong ông những khoảng lặng suốt cả cuộc đời sau này. Năm 1976, khi đất nước thống nhất, ông xuất ngũ, mang quân hàm Thượng sỹ, rời chiến trường trở về với đời thường. Bom đạn đã lùi xa, nhưng ký ức chiến tranh vẫn ở lại, nguyên vẹn và sâu thẳm. Ông chọn một cuộc sống giản dị, an cư tại thôn 8, xã Văn Bàn, tỉnh Lào Cai, lặng lẽ lao động, nuôi dưỡng gia đình, tiếp tục sống một đời bình dị như bao người lính năm xưa. Giờ đây, khi nhắc lại quãng đời đã qua, ông không kể nhiều về chiến công, chỉ nói về những đồng đội, về những năm tháng tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường. Với ông, đó là một thời không thể quên – một thời hoa lửa, nơi tuổi xuân hòa vào vận mệnh dân tộc, để hôm nay đất nước được bình yên.


