NHỮNG NGƯỜI ĐI QUA MÙA LỬA
NHỮNG NGƯỜI ĐI QUA MÙA LỬA
Tháng Tư năm 1975, những ngày cuối cùng của chiến tranh trải dài như một khúc nhạc dồn dập. Ở khắp nơi, từ rừng núi đến đồng bằng, từng đoàn quân đang tiến về phía trước, mang theo niềm tin và khát vọng kết thúc những năm tháng dài đầy mất mát.
Ở một vùng ven đô Sài Gòn, có một ngôi làng nhỏ tên là An Phúc.
Ngôi làng ấy không nằm trên bản đồ những trận đánh lớn, nhưng lại là nơi chứng kiến rất nhiều câu chuyện âm thầm của chiến tranh. Nơi đó, những con người bình dị đã sống, đã chờ đợi, đã hy sinh và đã hy vọng suốt bao năm.
Trong làng có một gia đình nhỏ — bà Tư và hai người con.
Người con trai lớn tên Hùng đã nhập ngũ từ nhiều năm trước. Người con gái út tên Mai ở nhà cùng mẹ, vừa làm ruộng vừa tham gia giúp đỡ bộ đội khi cần.
Mỗi buổi chiều, bà Tư thường ngồi trước hiên nhà, nhìn ra con đường đất dẫn vào làng.
“Không biết thằng Hùng giờ ở đâu…” – bà hay nói vậy.
Mai không trả lời.
Cô cũng nhớ anh trai.
Nhưng cô hiểu, trong thời chiến, câu hỏi ấy không dễ có lời đáp.
Những ngày đầu tháng Tư năm 1975, không khí trong làng bắt đầu thay đổi. Tiếng súng từ xa vọng lại, lúc rõ lúc mờ. Những đoàn bộ đội đi qua ngày càng nhiều.
Có người dừng lại xin nước.
Có người hỏi đường.
Mai thường chạy ra giúp.
“Chị ơi, phía trước có an toàn không?” – một chiến sĩ hỏi.
Mai chỉ tay:
“Đi theo lối này, tránh được đoạn nguy hiểm.”
Cô không phải người lính.
Nhưng cô biết, từng con đường nhỏ trong làng cũng có thể giúp ích cho chiến thắng.
Một buổi tối, trong lúc cả nhà đang ăn cơm, có tiếng gõ cửa.
Mai chạy ra.
Một người lính đứng đó, mệt mỏi.
“Cho tôi xin ít nước…”
Mai vội đưa nước.
Bà Tư mời vào nhà.
Người lính ngồi xuống, thở nhẹ.
Trong ánh đèn, bà Tư nhìn kỹ.
“Cậu… ở đơn vị nào?”
Người lính trả lời.
Bà Tư lặng đi vài giây.
“Có biết Hùng không?” – bà hỏi, giọng run.
Người lính suy nghĩ.
Rồi lắc đầu.
“Chiến trường rộng lắm, bác ạ…”
Bà Tư gật đầu.
Nụ cười gượng.
Người lính rời đi.
Đêm đó, bà Tư không ngủ.
Bà nhìn ra ngoài.
Trời tối.
Nhưng trong lòng bà, vẫn có một ngọn lửa nhỏ — hy vọng.
Những ngày tiếp theo, chiến sự đến gần hơn.
Có lúc, bom nổ không xa làng.
Người dân phải tìm nơi trú ẩn.
Nhưng không ai rời bỏ làng.
Bởi họ biết, đây là nhà.
Một buổi sáng, một nhóm thương binh được đưa về.
Mai cùng mọi người chạy ra giúp.
Có người bị thương nhẹ.
Có người rất nặng.
Mai nhìn thấy một người lính nằm im.
Khuôn mặt quen quen.
Cô bước lại gần.
Tim đập mạnh.
“Không phải…” – cô thở phào.
Nhưng cảm giác ấy khiến cô hiểu rõ hơn nỗi lo của mẹ.
Chiến tranh không chỉ ở ngoài kia.
Nó ở ngay trong lòng mỗi người.
Những ngày cuối tháng Tư đến.
Tin chiến thắng từ các nơi dồn dập truyền về.
“Đã chiếm được mục tiêu…”
“Đang tiến vào thành phố…”
Người dân bắt đầu hy vọng nhiều hơn.
Nhưng bà Tư vẫn ngồi trước hiên.
Chờ.
Chỉ chờ một người.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Tin chiến thắng đến.
“Giải phóng rồi!”
“Chiến tranh kết thúc rồi!”
Cả làng như vỡ òa.
Tiếng cười.
Tiếng khóc.
Tiếng gọi nhau.
Mai chạy ra đường.
Cô nhìn thấy những người lính tiến vào.
Cờ bay.
Nụ cười rạng rỡ.
Cô tìm kiếm.
Nhưng không thấy anh trai.
Bà Tư đứng trước cửa.
Không chạy.
Không nói.
Chỉ nhìn.
Những ngày sau đó, người lính trở về ngày càng nhiều.
Mỗi ngày, Mai lại ra đầu làng.
Chờ.
Một buổi chiều, khi nắng đã dịu, có một người lính bước vào làng.
Anh gầy đi nhiều.
Vai mang ba lô.
Bước chân chậm.
Mai nhìn.
Tim cô đập mạnh.
“Anh Hùng!”
Người lính dừng lại.
Ngẩng lên.
Ánh mắt gặp nhau.
“Mai…”
Hai anh em chạy đến.
Ôm nhau.
Bà Tư từ trong nhà bước ra.
Bà nhìn.
Không nói.
Rồi nước mắt rơi.
“Con… về rồi…”
Hùng quỳ xuống.
Nắm tay mẹ.
“Con về rồi, mẹ ơi…”
Không khí như ngừng lại.
Tất cả những ngày chờ đợi, tất cả những lo lắng, tất cả những hy vọng… vỡ òa trong khoảnh khắc ấy.
Những ngày sau đó, cuộc sống dần trở lại bình thường.
Cánh đồng được cày lại.
Nhà cửa được sửa sang.
Trẻ em cười đùa.
Nhưng những ký ức vẫn còn.
Hùng không kể nhiều về chiến tranh.
Nhưng trong ánh mắt anh, có những điều không cần nói.
Mai tiếp tục công việc.
Nhưng cô hiểu, mình đã lớn lên trong những ngày tháng đặc biệt.
Bà Tư không còn ngồi chờ mỗi chiều.
Nhưng thỉnh thoảng, bà vẫn nhìn ra con đường.
Không phải để chờ.
Mà để nhớ.
Nhiều năm sau, làng An Phúc thay đổi.
Đường rộng hơn.
Nhà cao hơn.
Cuộc sống tốt hơn.
Nhưng mỗi khi tháng Tư đến, người ta lại nhắc về những ngày ấy.
Những ngày “hoa lửa”.
Những ngày mà mỗi con người, dù nhỏ bé, đều góp phần làm nên lịch sử.
Một buổi chiều, Hùng đứng giữa cánh đồng.
Gió thổi nhẹ.
Anh nhìn xung quanh.
Yên bình.
Anh khẽ nói:
“Chúng ta đã đi qua rồi…”
Không phải chỉ riêng anh.
Mà là cả một thế hệ.
Những người đã sống, đã chiến đấu, đã chờ đợi.
Những người đã đi qua mùa lửa.
Để mang lại mùa xuân.
Một mùa xuân không còn tiếng súng.
Một mùa xuân của hòa bình.



