NHỮNG NGƯỜI ĐI QUA MÙA LỬA
Có những câu chuyện đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi được nhắc lại, người ta vẫn không khỏi nghẹn ngào. Đó là câu chuyện về một thế hệ đã sống trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh; về những chàng trai, cô gái vừa bước qua tuổi đôi mươi đã khoác ba lô lên đường; về những người mẹ đứng trước hiên nhà tiễn con đi mà không biết ngày trở về; và về những người lính đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình nơi chiến trường. Ngày ấy, đất nước chưa có được hai chữ Hòa Bình và ở những miền quê, tiếng bom đạn đã trở thành một phần của cuộc sống. Những con đường làng, những cánh đồng, những mái nhà thân thuộc có thể bất cứ lúc nào phải đối diện với mất mát. Trong hoàn cảnh ấy, hàng triệu người con Việt Nam đã lên đường, ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, Có người mới mười tám, Có người đôi mươi. Họ rời mái nhà, rời cha mẹ, rời người thương và những ước mơ còn dang dở để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.
NHỮNG NGƯỜI ĐI QUA MÙA LỬA
-------
Có những câu chuyện đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi được nhắc lại, người ta vẫn không khỏi nghẹn ngào. Đó là câu chuyện về một thế hệ đã sống trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh; về những chàng trai, cô gái vừa bước qua tuổi đôi mươi đã khoác ba lô lên đường; về những người mẹ đứng trước hiên nhà tiễn con đi mà không biết ngày trở về; và về những người lính đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình nơi chiến trường.
Ngày ấy, đất nước chưa có được hai chữ Hòa Bình và ở những miền quê, tiếng bom đạn đã trở thành một phần của cuộc sống. Những con đường làng, những cánh đồng, những mái nhà thân thuộc có thể bất cứ lúc nào phải đối diện với mất mát. Trong hoàn cảnh ấy, hàng triệu người con Việt Nam đã lên đường, ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, Có người mới mười tám, Có người đôi mươi. Họ rời mái nhà, rời cha mẹ, rời người thương và những ước mơ còn dang dở để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Ngày người con lên đường Mẹ chỉ chuẩn bị cho con vài bộ quần áo, một chút thức ăn và dặn: “Con đi nhớ giữ gìn sức khỏe. Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về với mẹ.”
Người con gật đầu, Có lẽ cả mẹ và con đều hiểu rằng phía trước là một chặng đường đầy gian khổ nhưng không ai muốn nói đến sự chia ly, chiếc ba lô được khoác lên vai, bước chân người con rời khỏi mái nhà Mẹ đứng trước cửa, nhìn theo bóng con khuất dần cuối con đường.
Mẹ không khóc trước mặt con nhưng khi bóng con đã khuất, những giọt nước mắt mới âm thầm rơi Ở chiến trường, những người lính bắt đầu những tháng ngày không thể nào quên.
Họ hành quân qua những cánh rừng vượt qua những con suối, đi dưới những cơn mưa rừng có những đêm không ngủ, có những ngày thiếu thốn lương thực, thuốc men và có những thời khắc phải đối mặt với bom đạn, với sự sống và cái chết.
Nhưng điều giúp họ đứng vững không chỉ là lòng dũng cảm, đó còn là tình đồng đội và những người lính từ những miền quê khác nhau đã trở thành anh em. Họ chia nhau từng ngụm nước, nhường nhau từng miếng lương khô, khi một người bị thương, những người còn lại tìm cách đưa bạn mình về nơi an toàn, khi một người nhớ nhà, những người khác ngồi bên cạnh lắng nghe. Giữa chiến tranh khốc liệt, họ tìm thấy sự ấm áp từ tình đồng đội, có những đêm, sau một ngày hành quân mệt mỏi, những người lính ngồi bên nhau dưới ánh lửa.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho người ta cơ hội trở về, có những người lính đã nằm lại giữa tuổi đôi mươi, Có người ra đi mà chưa kịp nói lời từ biệt với mẹ, có người chưa kịp thực hiện lời hẹn với người thương. Có người chưa kịp trở về nhìn thấy quê hương trong ngày đất nước thống nhất. Tên tuổi của họ có thể nằm lại trên những trang giấy và nhưng ký ức về họ thì còn mãi trong trái tim những người đồng đội trở về sau chiến tranh.
Họ trở về với mái tóc đã đổi màu, với những vết thương trên cơ thể và những ký ức không thể nào quên. Họ trở về với niềm vui của ngày đoàn tụ cũng mang theo nỗi đau của những người đã không thể trở về cùng mình. Có người mỗi khi nhắc đến đồng đội cũ lại im lặng thật lâu.
Bởi trong ký ức của họ vẫn còn những khuôn mặt trẻ tuổi người đã từng cùng ăn, cùng ngủ, cùng hành quân “Hòa bình rồi, anh em mình sẽ về thăm quê.” Nhưng lời hẹn ấy đã mãi mãi không thể thực hiện và chiến tranh kết thúc. Đất nước bước vào những ngày hòa bình những con đường năm xưa từng in dấu chân người lính nay đã có những ngôi nhà mới.
Những cánh rừng từng vang tiếng bom nay đã xanh trở lại. Những đứa trẻ được sinh ra trong hòa bình lớn lên mà không biết chiến tranh là gì đó là điều đáng quý nhất. Nhưng để có được bình yên ấy, đã có biết bao người phải đánh đổi bằng tuổi trẻ bằng những năm tháng xa gia đình, bằng những giọt nước mắt của người mẹ và bằng sự hy sinh của những người con đã mãi mãi không trở về. Những điều tưởng như rất bình thường ấy lại chính là điều mà biết bao người trong chiến tranh đã từng mong ước.
Bởi vậy, hòa bình không phải là điều hiển nhiên, Hòa bình là thành quả của biết bao thế hệ là món quà được trao lại bằng những năm tháng tuổi xuân và sự hy sinh có một điều rất đặc biệt ở những người lính năm xưa. Họ hiếm khi kể về những điều mình đã làm những chiến công và khi được hỏi về những năm tháng chiến tranh, họ có thể chỉ mỉm cười rồi nói “Ngày ấy ai cũng vậy. Đất nước cần thì mình đi một câu nói giản dị nhưng phía sau đó là cả một thế hệ.
Một thế hệ đã đặt Tổ quốc lên trên những ước mơ riêng của mình.Một thế hệ đã hiểu rằng có những lúc, trách nhiệm với quê hương lớn hơn cuộc sống của mỗi cá nhân. Hôm nay, chúng ta không còn phải cầm súng ra chiến trường như thế hệ cha anh, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không có trách nhiệm với đất nước. Tuổi trẻ hôm nay có thể yêu nước bằng cách học tập tốt hơn, làm việc tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn.
Có thể yêu nước bằng những việc rất nhỏ: giúp đỡ người khó khăn, chung tay xây dựng quê hương, bảo vệ môi trường, giữ gìn truyền thống và lan tỏa những điều tốt đẹp trong cộng đồng. Mỗi việc làm tử tế hôm nay chính là một cách để chúng ta tiếp nối những giá trị mà thế hệ trước đã gìn giữ bằng cả cuộc đời.
Và có lẽ, điều mà những người đã đi qua chiến tranh mong muốn nhất không phải là thế hệ sau phải nhớ mãi những đau thương mà là hãy trân trọng hòa bình. Hãy biết yêu thương khi còn có thể biết nói lời cảm ơn và biết sống vì cộng đồng. Những người lính năm xưa giờ đây có người đã già, có người đã trở về với đất mẹ.
Xin được tri ân những người lính đã hy sinh.
Xin được kính trọng những người lính đã trở về.
Xin được biết ơn những người mẹ đã tiễn con ra trận Và xin được nhắc lại câu chuyện ấy cho thế hệ mai sau để không ai quên rằng: Hòa bình hôm nay được viết nên từ những năm tháng không bình yên của cha ông “Một thời hoa lửa – một đời nhớ mãi”


