Bài viết

NHỮNG NGƯỜI ĐI TRƯỚC ÁNH SÁNG

Thanh Hóa31/05/2026Lê Văn Duy3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong mọi đoàn xe hành quân trên Trường Sơn, luôn có những người đi trước. Họ không phải là những người được nhắc tên nhiều nhất, nhưng lại là những người quyết định sự an toàn của cả hành trình. Trường Lạc Minh và tổ công binh chính là những người như vậy.

Mỗi khi đoàn xe chuẩn bị di chuyển, họ lại lên đường trước, kiểm tra toàn bộ tuyến đường, đánh dấu những đoạn nguy hiểm, loại bỏ vật cản và đảm bảo rằng con đường phía sau đủ an toàn để đi qua. Công việc lặp đi lặp lại mỗi ngày, nhưng chưa bao giờ được phép xem là đơn giản.

Có những buổi sáng, sương mù dày đặc đến mức không thể nhìn xa quá vài mét. Trong điều kiện như vậy, việc xác định phương hướng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Nhưng đoàn công binh vẫn phải tiến lên, bởi phía sau họ là cả một hệ thống vận tải đang chờ tín hiệu thông đường.

Trường Lạc Minh thường nói ít, nhưng làm nhiều. Anh quan sát kỹ từng đoạn đường, từng vết bánh xe, từng dấu hiệu trên mặt đất. Với anh, con đường không chỉ là đất và đá, mà là một hệ thống sống động, luôn thay đổi theo thời tiết, bom đạn và thời gian.

Có những lần, khi đoàn xe đã đi qua an toàn, anh mới có thời gian ngồi xuống nghỉ. Nhưng sự nghỉ ngơi ấy luôn ngắn ngủi, bởi phía trước lại có một đoạn đường khác đang chờ. Không có khái niệm dừng lại lâu trong công việc của người mở đường.

Những người như Trường Lạc Minh không đứng ở vị trí trung tâm của trận chiến, nhưng họ giữ vai trò nền tảng. Nếu không có họ, không có những con đường được giữ thông, thì mọi hoạt động phía sau đều không thể tiếp diễn.

Trong ánh sáng mờ của rừng Trường Sơn, họ đi trước, lặng lẽ, bền bỉ và kiên định – như những người giữ nhịp cho cả một tuyến đường sống còn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn