Những người đồng đội

Ông Phạm Hữu Hồ nói rằng điều ông nhớ nhất trong những năm quân ngũ là tình cảm anh em.
Mọi người trong đơn vị đến từ nhiều nơi khác nhau nhưng nhanh chóng trở nên thân thiết.
Cùng sinh hoạt, cùng làm nhiệm vụ nên ai cũng hiểu hoàn cảnh của nhau.
Khi một người gặp khó khăn, những người khác thường tìm cách giúp đỡ.
Ông nhớ những bữa cơm đơn giản nhưng mọi người vẫn ngồi ăn cùng nhau rất vui.
Sau bữa ăn, anh em lại kể chuyện quê nhà.
Những câu chuyện ấy giúp mọi người bớt nhớ gia đình.
Ông nói những năm tháng ấy tuy có khó khăn nhưng tình cảm rất chân thành.
Sau khi xuất ngũ, ông trở về quê và lập gia đình.
Thỉnh thoảng ông vẫn gặp những người đồng đội cũ.
Mỗi lần gặp nhau, mọi người lại nhắc những chuyện của thời trẻ.
Ông nói có những chuyện đã quên nhưng gặp đồng đội là nhớ lại ngay.
Đó là lý do ông luôn trân trọng những người từng sát cánh bên mình.
Ông mong thế hệ sau hiểu được ý nghĩa của tình đồng đội.
Bởi đó là một trong những điều đẹp nhất ông có được từ những năm tháng quân ngũ.



