Những người đồng đội mãi nằm lại tuổi đôi mươi
Có những nỗi đau chiến tranh dẫu lùi xa theo năm tháng nhưng vẫn âm ỉ chảy trong tim những người lính từng đi qua trận mạc, và đối với bác cựu chiến binh Trần Hồng ở thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa, ký vết khắc sâu nhất, day dứt nhất chính là hình ảnh về những người đồng đội đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa ngút ngàn. Khi nhắc đến những năm tháng hào hùng nhưng bi tráng ấy, giọng bác Hồng bỗng chùng xuống, đôi mắt nhìn xa xăm lên bàn thờ phảng phất khói hương, nơi lưu giữ ký ức về một thời máu lửa mà anh em cùng chung chiến hào. Bác kể rằng, có những trận đánh ác liệt vừa dứt, tiếng sương đêm còn đọng trên lá cỏ thì đồng đội của bác đã vĩnh viễn ra đi, mang theo bao hoài bão, ước mơ dang dở của tuổi thanh xuân chưa kịp thực hiện, chưa một lần được trở về thăm lại làng Trù Ninh hay gặp lại người thương. Sự hy sinh oanh liệt ấy đã trở thành động lực to lớn ép buộc những người còn sống như bác Hồng phải chiến đấu gấp đôi, sống phần của cả những người đã khuất để giành lấy độc lập cho Tổ quốc. Ngồi lặng đi trong không gian trang nghiêm của ngôi nhà nhỏ, thế hệ đoàn viên thanh niên chúng tôi không cầm được nước mắt trước những mất mát, hy sinh vô bờ bến của thế hệ cha anh đi trước. Câu chuyện của bác Trần Hồng là lời nhắc nhở thiêng liêng đối với tuổi trẻ xã Hoằng Hóa hôm nay về giá trị của hòa bình, để từ đó sống có lý tưởng, có hoài bão, biết ơn sâu sắc các anh hùng liệt sĩ và tiếp bước xứng đáng con đường cách mạng mà Đảng và nhân dân đã chọn.



