Những người đồng đội nằm lại
Những người đồng đội nằm lại
Những người từng đi qua chiến tranh thường không chỉ nhớ về những chiến thắng. Điều ở lại lâu nhất trong ký ức của họ nhiều khi lại là hình ảnh những người đồng đội đã không trở về.
Trần Hữu Hoàn đã trải qua nhiều chiến trường trong những năm tháng tuổi trẻ. Từ Tây Nguyên, đến Campuchia rồi trở về Cao Bằng, mỗi nơi ông đi qua đều có những người lính cùng chiến đấu, cùng chia sẻ gian khổ.
Có những người hôm trước còn cùng nhau hành quân, hôm sau đã mãi mãi nằm lại. Có người hy sinh ngay bên cạnh đồng đội. Có người chỉ kịp để lại một lời nhắn cho gia đình. Chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ của rất nhiều người.
Đối với những người còn sống, sự hy sinh ấy trở thành một món nợ ân tình. Họ tiếp tục chiến đấu không chỉ cho nhiệm vụ trước mắt mà còn cho những người đã hy sinh.
Nhiều năm sau chiến tranh, khi nhìn lại cuộc đời binh nghiệp, điều đáng quý nhất đối với những người lính không phải là quân hàm hay chức vụ, mà là tình cảm dành cho đồng đội.
Những người đã nằm lại không thể trở về để nhìn thấy đất nước hôm nay. Nhưng sự hy sinh của họ đã góp phần tạo nên hòa bình để thế hệ sau được sống, học tập và xây dựng quê hương.



